Đăng nhập
  • Đăng ký
Tenkana phục vụ bạn vì lợi ích bạn mang đến cho cộng đồng!
Tenkana-QA là nơi hỏi-đáp, chia sẻ kiến thức về tiếng Nhật và mọi mặt cuộc sống.

3,816 câu hỏi

3,939 câu trả lời

2,831 bình luận

3,617 thành viên

Tích cực nhất

Sakura Chan
(36,430)
phew
(19,690)
macjanh
(11,500)
raketty
(11,100)
tenkana
(9,690)
yuchj
(8,390)
livelikewind
(6,390)
takeshi
(5,950)
Ikemen89
(5,920)
bigtoe
(5,650)

Tiểu thuyết Kira kira của Cynthia Kadohata

+3 phiếu

Mình xin đặt ra câu hỏi này và tự trả lời. Vì đây là cuốn tiểu thuyết thứ 2 mình đọc viết về người Nhật. Nó thật sự làm mình rất xúc động.

đã hỏi 28 Tháng 3, 2011 trong Văn hóa, lễ hội bởi macjanh (11,500 điểm)
sửa nội dung 13 Tháng 5, 2011 bởi macjanh

14 Câu trả lời

0 phiếu
 
Câu trả lời hay nhất

Kira-Kira

Dịch giả: Lưu Anh

Chương 1

(Cuốn sách nhận giải thưởng "đóng góp xuất sắc nhất cho VĂN HỌC THIẾU NHI MỸ 2005")


                                  
 
Chị tôi, Lynn, đã dạy cho tôi nói cái từ đầu tiên: Kira-kira. Tôi phát âm nó thành ka a-a, nhưng chị hiểu tôi muốn nói gì. Trong tiếng Nhật Kira-kira có nghĩa là “sáng lấp lánh”. Lynn kể là khi tôi còn nhỏ, chị thường dắt tôi đi dạo trên những con đường trống vắng của bọn tôi vào ban đêm, rồi hai đứa tôi nằm ngửa xuống, nhìn lên những ngôi sao trên trời và chị cứ nhắc, “Katie, nói Kira-kira, kira-kira xem nào”. Tôi rất thích từ này! Khi tôi lớn thêm, tôi dùng từ Kira-kira để miêu tả tất cả những thứ mà tôi thích: bầu trời xanh trong trẻo, lũ chó con, mèo con, lũ bướm, những tấm khăn giấy nhiều màu sắc.

Mẹ bảo chúng tôi đã lạm dụng từ đó nhiều quá, người ta không thể gọi một tấm khăn giấy là kira-kira được. Mẹ rất rầu về việc hai đứa tôi không giống người Nhật một chút nào và thề sẽ đưa chúng tôi trở về Nhật một ngày nào đó. Tôi không quan tâm mẹ sẽ đưa chúng tôi tới đâu, một khi tôi có chị Lynn bên cạnh.

Tôi sinh ra ở Iowa năm 1951. Tôi biết khá nhiều chuyện về mình hồi nhỏ, bởi vì chị Lynn có ghi nhật ký. Bây giờ tôi vẫn còn giữ cuốn nhật kí đó trong ngăn kéo cạnh giường.

Tôi rất thích cái việc những ký ức của chị vừa giống y hệt tôi, nhưng cũng lại vừa khác. Ví dụ như một trong những kỷ niệm đầu tiên của tôi là cái ngày chị Lynn cứu tôi. Tôi gần lên năm, và chị  gần lên chín. Bọn tôi đang chơi trên con đường vắng gàn nhà. Những cánh đồng bắp cao tít trải dài ngút tầm mắt, nhìn đâu cũng thấy bắp. Một con chó lông xám dơ dáy từ cánh đồng gần bọn tôi chạy ra, rồi lại chạy vào. Lynn vốn yêu thích những con vật. Và mái tóc dài đen mượt của chị mất hút sau đám lá xanh sau khi chị chạy đuổi theo con chó. Bầu  trời mùa hè xanh biếc và trong vắt. Tôi thoáng thấy sợ khi Lynn biến mất vào trong các bụi bắp. Lynn luôn ở bên cạnh tôi mỗi khi chị không đi học. Cả ba mẹ tôi đều đi làm. Trên lý thuyết thì tôi được gửi suốt ngày ở nhà một người phụ nữ cuối đường, nhưng trên thực tế thì Lynn mới là người trông nom tôi.

Sau khi Lynn chạy vào trong cánh đồng, tôi chẳng còn thấy gì khác ngoài bắp.

Tôi kêu to “Lynnie!”. Bọn tôi chơi không cách xa nhà lắm, nhưng tôi cảm thấy sợ. Tôi khóc òa lên.

RỒi thì Lynn bỗng ló ra sau lừng tôi và “Hù!” một cái, và tôi lại khóc dữ hơn nữa. Chị bật cười, rồi ôm lấy tôi nói “Em là đứa em dễ thương nhất thế giới!”. Tôi rất thích nghe chị nói như vậy, và tôi nín khóc.

Con chó chạy đi mất. Bọn tôi ngả lưng xuống nằm ngay giữa mặt đường, nhìn lên bầu trời xanh ngắt. Có những ngày mà chẳng có ai chạy xe qua con đường nhỏ của chúng tôi. Bọn tôi có thể nằm ngửa suốt cả ngày mà chẳng hề bị xe cán.

Lynn nói:
“Màu xanh của bầu trời là một trong những màu đặc biết nhất trên thế giới, bởi vì nó vừa xanh thẳm lại vừa trong vắt. Chị vừa nói gì vậy hả?”
            “Bầu trời rất đặc biệt”.
“Biển cũng vậy nữa, và cả mắt con người cũng vậy”.
Chị quay mặt về phía tôi, chờ đợi. Tôi nói “Biển và mắt của con người cũng đặc biệt”.

Đó là cách mà tôi đã được học về mắt người, bầu trời, và biển cả: cả ba thứ đều đặc biệt, thăm thẳm, rực rỡ và trong vắt. Tôi quay về phía Lynn. Mắt của chị sâu thẳm và đen nhánh, như tôi vậy.

Con chó đột nhiên phóng ra từ cánh đồng, gầm gầm gừ gừ. Răng nó dài và vàng khè. Hai đứa tôi hét lên bà bật dậy. Con chó táp vào ống quần của tôi. Khi tôt giật ra, nó xé rách ống quần và mất cái răng lạnh ngắt của nó chạm vào da tôi. Tôi thét lên “Áááiiiiiii!”

Lynn túm lấy đuôi con chó kéo lui và la với tôi, “Chạy đi, Katie, chạy!” Tôi chạy và nghe tiếng con chó gầm gừ và tiếng Lynn thở dốc. Khi tôi đã đến nhà, tôi quay lại và thấy con chó đnag giật ống quần của Lynn còn chị thì cuộn tròn như một trái banh. Tôi phóng vào trong nhà tìm vũ khí. Nhưng tôi không nghĩ ngợi được gì ra hồn. Tôi vớ lấy một chai sữa trong tủ lạnh rồi chạy về phía Lynn và liệng cái chai vào con chó. Cái chai ném hụt bể tan trên mặt đường. Con chó lao tới để liếm sữa.
Kynn và tôi chạy về nhà, nhưng chị dừng lại ở trước cổng. Tôi lôi chị đi “chạy đi chứ!”
Chị có vẻ lo l ắng “nó bị mảnh chai cứa đứt lưỡi mất”.
“Kệ nó!”

            Nhưng chị cầm vòi nước xịt đuổi con chó đi để nó khỏi bị đứt lưỡi. Lynn là như vậy đó. Ngay cả khi mình giết chị và cắn đứt chân chị, chị vẫn tha thứ cho mình.

Đây là những gì Lynn ghi lại trong nhật ký hôm đó:
“Cánh đồng bắp đẹp quá. Khi tôi ở giữa lòng cánh đồng đầy bắp, tôi cảm thấy muốn ở mãi nới đó. Rồi tôi nghe tiếng Katie khóc, tôi ráng hết sức chạy ra càng nhanh càng tốt. Tôi lo quá. Tôi nghĩ chắc có chuyện xảy ra với em tôi!”
Rồi, khi con chó tấn công, Katie đã cứu mạng tôi”.

Quả thật tôi không nghĩ như vậy. Nếu trước đó chị không cứu tôi thì tôi đâu cứu chị được. Vì vậy, thật sự chỉ mới là người cứu mạng tôi.
Lynn là cô gái dũng cảm nhất trên thế giới. Chị còn là một thiên tài nữa. Tôi biết như vậy bởi có một bữa tôi hỏi chị, “Chị là thiên tài phải không?” Và chị trả lời “phải”. Tôi tin chị bởi vì vào ngày ba tôi dạy chị chơi cờ, chị đã thắng ngay cái ván đầu tiên của chị trong đời. Chị nói nếu tôi muốn chơi cờ chị sẽ dạy. Chị luôn nói sẽ dạy tôi tất cả mọi thứ tôi muốn biết trên đời. Chị nói một ngày nào đó hai đứa tôi sẽ giàu và mua cho ba mẹ bảy ngôi nhà. Nhưng trước tiên thì ba mẹ sẽ mua một căn nhà to cho tất cả chúng tôi ở. Cái ngày tuyệt vời đó không xa xôi mấy. Tôi khám phá được điều này vào buổi chiều Lynn kéo tôi vào bếp, cặp mắt sáng rực. Chị nói:
“Chị phải cho em coi cái này”.

Chị thò tay xuống phía dưới tủ lạnh và lôi ra một cái khay. Có một cái phong bì cũ trong khay. Chị mở phong bì ra cho tôi thấy điều bí mật trong đó: tiền.

Tôi hỏi:
“Tiền thật hả chị?”
            “Ừa, Tiền của ba mẹ đó. Tiền để dành cho căn nhà mình sắp mua”

Chúng tôi sống trong một căn nhà thuê nho nhỏ ở bang Iowa. Tôi thích căn nhà thuê nhỏ bé ấy, nhưng Lynn luôn luôn nói rằng tôi sẽ thích căn nhà thật sự của chúng tôi. Lúc đó bọn tôi có thể nuôi một con chó, một con mèo, và một con vẹt.
Lynn nhìn tôi đầy chờ đợi. Tôi hỏi:
“Tiền phải để ở ngân hàng chứ?”
            “Ba mẹ không tin ngân hàng. Em muốn đếm không?”          
đã trả lời 28 Tháng 3, 2011 bởi macjanh (11,500 điểm)
+1 phiếu

Chị đưa phòng bì cho tôi, và tôi cầm mớ tiền trong tay. Chúng ẩm ướt và lành lạnh. “Một, hai, ba…” Tôi đếm được tới số mười một. Mười một tờ một trăm đô la. Tôi không biết nghĩ thế nào nữa. Có lần tôi lượm được một đô-la ở bãi đậu xe và tôi đã mua được cả đống thứ. Với mười một tờ một trăm đô-la, hình như người ta có thể mua bất cứ thứ gì. Tôi nói:
“Em hy vọng nhà mình sẽ sơn màu xanh da trời”.
“Nhất định vậy.” Chị cất tiền trở lạnh. “Ba mẹ cứ tưởng dấu kĩ lắm, nhưng chị đã thấy mẹ lấy ra”.

Ba mẹ tôi có một cửa tiệm thực phẩm Á Châu. Không may là hầu như chẳng có bao người ở phương Đông ở bang Iowa, và ba mẹ tôi đã phải dẹp tiệm không bao lâu sau cái buổi tôi và Lynn đếm tiền lần đầu tiên ở dưới tủ lạnh. Anh của ba tôi, bác Katsuhiasa, làm việc ở một trại ấp trứng. Và bác cũng nói sẽ kiếm cho mẹ tôi một công việc làm ở nhà máy chế biến gia cầm. Một vài tuần sau khi cửa tiệm đóng cửa, ba tôi quyết định đưa chúng tôi xuống Georgia để gia nhập nền công nghiệp gia cầm.

Vì vậy chúng tôi mang ở bác Katsuhisa rất nhiều. Katsu trong tiếng Nhật có nghĩa như từ Triumph (“thành công”) trong tiếng Mỹ. Không hiểu sao tôi cứ nghĩ từ Triumph (thành công) và từ Trumpet (cây kèn) là một, và tôi cứ nghĩ về bác tôi như một cây kèn.

Lynn nói bác Katsuhisa là một người kì quặc, Bác thuộc mẫu người ồn ào trong khi ba tôi khá lặng lẽ. Ngay cả khi không nói, bác cũng gây ra nhiều tiếng động, bác đằng hắng và khịt mũi và gõ gõ ngón tay. Đôi khi, chẳng vì lý do gì hết, ổng đột nhiên đứng dậy vỗ tay thtạ to. Sau khi làm cho mọi người chú ý, thì ổng lại ngồi xuống, thế thôi. Bác thậm chí làm ồn cả khi đang suy nghĩ. Mỗi khi đang suy nghĩ rất lung, bác cụp hai tai vào trong làm cho chúng ngó như thể bị biến dạng. Lúc trở lại hình dạng ban đầu, chúng kêu cái bốp. Lynn nói người ta có thể nghe thấy ổng suy nghĩ : Bốp! Bốp!

Một bên mũi của bác có một cái sẹo hình hột nút. Chuyện là hồi ở Nhật, lúc nhỏ bác bị một đám quá bự tấn công, một con đã cố tình tìm cách chôm cái mũi của bác. Bác, ba tôi, mẹ tôi đều là những người Kibei, nghĩa là những người sinh ra ở Mỹ nhưng được gửi về Nhật học. Lũ quạ ở Nhật nổi tiếng dữ tợn. Dù sao đó cũng là câu chuyện Lynn kể cho tôi nghe.

Vào một ngày oi ả ác Katsuhisa lái xe tới Iowa để giúp gia đình tôi dọn tới Georgia. Tất cả chúng tôi đều chạy ra ngoài khi nghe tiếng xe tải của bác trên con đường vắng vẻ trơ trọi của chúng tôi. Chiếc xe của bác vừa xóc, vừa phun phì phì, và cũng ồn ào y như bác. Mẹ tôi nói:
“Cái xe này chạy được tới Georgia nổi à?”

Ba tôi đám tay vào ngực. Đó là cung cách mỗi khi ông muốn nói chắc chắn! Ông nói thêm, “anh của anh mà!” Ba tôi thì chắc nịch, cao tới một mét tám, còn mẹ chúng tôi thì mảnh khảnh và bé nhỏ, cao một mét ba. Bởi vì bé nhỏ như vậy nên mẹ làm chúng tôi lo sợ mỗi khi mẹ giận. Gương mặt dịu dàng mềm mại của mẹ rắn lại coi giống như là thủy tinh, có vẻ như nó sẽ vỡ vụn nếu có cái gì đó va nhằm.

Khi ba mẹ đứng nhìn chiếc xe tải của ông bác, ba dang hai tay ôm choàng lấy mẹ. Ba đứng như vậy với mẹ rất lâu, như thể đang bảo vệ mẹ.
“Nhưng việc ông ấy là anh của anh đâu có gì liên quan tới chuyện chiếc xe tải này có chạy nổi tới Georgia hay không đâu?”
Ba tôi nói, “Nếu ảnh nói được thì sẽ được”.

Có vẻ như ba chẳng bao giờ nghi ngờ bất cứ chuyện gì trên đời. Bác Katsuhisa cũng như tôi tin tưởng Lynn. Lynn nói nhỏ bên tai tôi, “nói thật tình, chị không biết cái xe này chạy nổi tới nhà mình không nữa, chứ đừng nói là tới Georgia”. “Nói thật tình” là chữ cửa miệng của chị suốt trong tuần đó.

Mẹ nhìn hai đứa tôi ngờ vực. Mẹ không thích bọn tôi thì thầm. Bà nghĩ hai đứa đang nói xấu ai đó, mà mẹ thì không ưa chuyện dèm pha nói xấu. Mẹ tập trung chú ý vào tôi. Bà đang cố đọc ý nghĩ của tôi. Lynn nói mỗi khi mẹ làm vậy, tôi nên cố nghĩ tới những từ vô nghĩa trong đầu. Tôi tự nghĩ, voi, bò, hù hù, gừ gừ, rè rè… Mẹ ngoảnh đi, nhìn chiếc xe tải.

Khi chiếc xe rùng lên lần cuối cùng, bác Katsuhisa nhảy xuống, chạy về phía Lynn và tôi. Tôi lùi lại, nhưng bác nhấc bổng tôi lên trong tay và la lớn, “con ngựa nhỏ xíu của bác! Con ngựa nhỏ xíu của bác!”. Bác xoay tôi vòng vòng cho tới lúc tôi xây xẩm mặt mày. Rồi bác đặt tôi xuống và nhấc Lynn lên, xoay chị vòng vòng và nói, “Con sói con của bác!”

Bác đặt Lynn xuống và ông ba tôi, siết chặt. Rồi bác nhẹ nhàng ôm mẹ. Mẹ hơi quay mặt tránh đi, như thể sự ồn ào của bác làm mẹ muốn ngất xỉu.

Thật khó mà thấy được ba tôi bà bác Katsuhisa là máu mủ ruột rà. Ba thì trẫm tĩnh, giống như mặt biển vào một ngày lặng gó, với mặt nước không gợi sóng và ít xao động. Ba vững chắc như bức tường trong phòng ngủ của chúng tôi. Để chúng tôi thấy ba khỏe tới mức nào, ba thường cho chúng tôi đams vào bụng ông mạnh hết cỡ. Có nhiều bữa chúng tôi lén tới gần và nện vào bụng ba, mà ba thậm chí có vẻ như chẳng hề biết tới nữa. Và rồi chúng tôi lại lé bỏ đi trong khi ba tiếp tục nghe radio như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Ba tôi thích nghĩ ngợ. Đôi lúc Lynn và tôi lén nhìn ba ngồi bên bàn ăn, đăm chiêu suy nghĩ. Ba khoanh tay trên bàn, cau mày một cách vô duyên cớ. Đôi lúc ông gật gù, nhưng rất khẽ. Tôi biết tôi sẽ chẳng bao giờ trở thành một người trầm ngâm như ba tôi được, bởi vì tôi không thể ngồi yên như vậy. Lynn bảo ba tôi suy nghĩ nhiều tới mức đôi khi mất cả tuần hay thậm chí cả tháng ông mới quyết định thì không bao giờ thay đổi. Ông đã suy nghĩ nhiều tuần trước khi đưa cả nhà tới Georgia. Vào lúc mà ông quyết định như vậy thì chỉ còn có sáu trăm đô-la tiền mặt ở trong cái phòng bì nằm dưới tủ lạnh thôi.

Buổi tối bác Katsuhisa tới Iowa, bác ăn xong sớm để có thể ra ngoài đi dạo một vòng và có lẽ để tự nói chuyện với chính mình. Sau khi khép cửa trước lại, mẹ tôi nói với bá Katsuhisa trái hẳn với ba tôi là bác chẳng bao giờ chịu ngó chừng trước khi nhảy, chẳng chịu suy nghĩ chút nào trước khi quyết định. Mẹ hạ thấp giọng, “Thành ra ổng mới lấy người đàn bà đó”, nghĩa là bà vợ đầu của bác. Thiệt tình mà nói thì mẹ đang dèm pha bác, nhưng có ai dám nói với mẹ? Tất cả chúng tôi đều ngồi im. Ba và bác khác nhau nhiều chuyện. Bác Katsuhisia thích nói chuyện với bất kỳ ai, kể cả với chính mình. Ba không thích chuyện trò, trừ khi nói với mẹ. Ba thích đọc báo hơn. Còn bác Katsuhisa thì ngược lại, chẳng bao giờ đọc báo. Ổng chẳng cần biết Tổng thống Eisenhower đang nói tới cái gì.


Bác cao hơn ba đúng hai phân rưỡi. Nhhưng bụng ông lại mềm nhão, Bọn tôi biết điều này bởi vì năm ngoái có lần bọn tôi đấm vô bụng ông, ông ré lên vì đau và dọa sẽ phết vô đít bọn tôi. Bọn tôi bị bắt phải đi ngủ mà không được ăn tối bởi vì ba me nói rằng đánh người khác là điều tệ hại nhất trên đời. Trộm cắp là tội thứ hai và nói dối là thứ ba.
Trước khi tôi mười hai tuổi, tôi đã phạm đủ cả ba tội trên.

Hết chương 1

đã trả lời 28 Tháng 3, 2011 bởi macjanh (11,500 điểm)
0 phiếu

Chương 2


Trước khi chúng tôi dọn đi, suốt cả ngày ba tôi và bác tôi chất đầy lên xe tải một lô thùng mà mẹ tôi đã bọc lại. Chúng tôi dự  định sẽ khởi hành sáng hôm nay. Lynn và tôi ngồi trước thềm hàng ba nhìn mọi người làm việc. Bác Katsuhisa không muốn chúng tôi vô giúp bởi vì bác nói đây là việc dành cho đàn ông. 

 
Lynn và tôi bày trò chơi chiến trạn bằng những quân cờ. Giữa giờ nghĩ mệt, bác katsuhisa bước lên thềm vỗ tay ba lần, rút ra một cái khăn tay rồi hỉ mũi vô đó. Ông vỗ tay thêm một cái nữa và nói, “Bác chính là tay kỳ thủ số một Nhật Bản đây”. Đó là một lời thách đấu đối với Lynn. “Cháu có dám chơi một ván không?”

 
Lynn bày bàn cờ ra. Bác xắn tay áo, như thể đánh cờ là một việc lao động đầy khó nhọc và phức tạp. Lynn chiếu bí bác chỉ trong vòng mười lăm phút. Bác chẳng phải là một tay chơi cờ giỏi như ông cứ bắt chị chơi tiếp hết ván này tới ván khác để có thể thắng lại. Ba tôi lại tiếp tục chất đề lên xe, nhưng bácn Katsuhisa thậm chí chẳng để ý. Ông thua cả ba ván! Bác lặp lại ông là tay kì thủ Nhật Bản số một nước Mỹ. Tôi không hiểu ông dựa vào đâu mà lại cho mình như vậy. Khi Lynn thắng ông, tôi làm ra vẻ thản nhiên, nhưng trong bụng thì reo mừng chị.

 
Sau ván thua chứ ba, bác bước khỏi thềm và ủ rũ nhìn mảnh sân đầy sỏi. Ông bắt đầu phát ra tiếng đồng từ trong cổ họng. Ông kêu , “daa, uuu-Daa! Gaa! Gaa! Gaa! Hấc-hấc-hấc! Khạc-khạc-khạc-khạc-khạc!!” Rồi một cục nước bọt vọt ra từ miệng ông như một trái bóng chày và bay ngang qua bãi sỏi. Nó văng trúng vào cái cây duy nhất của chúng tôi và chảy tư từ xuống vỏ cây. Lynn và tôi đưa mắt nhìn nhau, chị nhướn mày lên như muốn nói. “Thấy chưa, chị đã nói bác là một người kỳ cục mà”.

 
Nhà tôi nghèo, nhưng đối với người Nhật thì dù có nghèo mấy họ cũng chẳng bao giờ mượn tiền ai, vậy đó. Cho nên cứ mỗi ba năm một lần, chúng tôi ráng hết sức mua thật nhiều gạo, loại bao hai mươi ký, và không phải lo nghĩ chuyện tiền bạc nữa cho đến khi cả nhà ăn tới bao gạo cuối cùng. Không có bất cứ thứ gì bị lãng phí trong nhà. Ba mẹ chúng tôi thường làm món ochazuke cho bữa ăn sáng, món này làm từ trà xanh trộn với cơm vét từ cơm khô ở đáy nồi. Để di chuyển tới Georgia, ba tôi và bác chất lên xe tải tất cả những bao gạo còn lại mà chúng tôi chưa bán trong cửa hàng. Tôi thấy ba mẹ tôi nhìn đống gạo trong xe, và tôi có thể nhận ra đống gạp đó làm ba mẹ yên tâm. Chúng làm ba mẹ cảm thấy an toàn.

 
Tôi thích nhìn ba mẹ tôi theo cách đó, đặc biệt là mẹ tôi, người có vẻ như không bao giờ yên tâm. Mẹ tôi như là một bông hoa mảnh mai, hiếm có và xinh đẹp. Ba thường nói với tôi như vậy. Mẹ hầu như chẳng nặng hơn Lynn là bao. Mẹ mảnh khảnh tới nỗi nếu có người vô tình va phải thì bà có thể bầm tím cả người. Có lần mẹ té xuống một nấc thang và bị gãy chân. Rõ ràng đối với mẹ thì ngay cả một bậc thang thôi cũng có thể nguy hiểm. Thậm chí khi thấy tôi bước tới gần một bậc thang bà cũng la lên, “Cẩn thận con!”

 
Mẹ tôi không thích chúng tôi chạy giỡn hoặc leo trèo, bởi vì điều đó nguy hiểm. Mẹ không muốn chúng tôi đi bộ trên con đường vắng gần nhà và chẳng ai biết được lý do tại sao. Mẹ cũng không muốn chúng tôi vào đại học sau này, vì mẹ sợ chúng tôi sẽ có những suy nghĩ khác thường. Mẹ thích yên ổn và lặng lẽ. Ba tôi thường hay nói, “Xuỵt, mẹ đang tắm”, hay là “Im coi mấy đứa, mẹ đang uống trà”. Chúng tôi chẳng thể hiểu nổi tại sao không được phép làm ồn khi mẹ đang làm bất cứ chuyện gì đó. Điều mà mẹ hay nói với chúng tôi bằng giọng êm như hát của bà là “Shizukani!” với ba tôi. Bà làm đồ ăn cho ông và bóp chân cho ổng, vì vậy bà để cho mẹ giữ tất cả tiền bạc. Lynn nói chắc chắn mẹ biết kỹ thuật xoa bóp chân khiến cho mấy ông bố trở nên khờ khạo. Ba rất thương mẹ. Điều đó khiến tôi cảm thấy yên tâm.

 
Cái đêm trước khi chúng tôi dọn đi, ba và bác tôi ngồi trên một gốc cây cụt dọc đường. Lynn và tôi lén nhìn ra họ trước khi đi ngủ. Bác thì cứ nói và ba thì cứ nghe. Thỉnh thoảng hai người cười phá lên.

 
Tôi hỏi, “Hai người đang nói chuyện gì vậy?”
 
“Noi chuyện phụ nữ”, Lynn trả lời một cách sành sỏi.
 
“Nói gì về phụ nữ?”
 
“Họ cười khi nhắc tới những người đẹp”.
 
“Ái chà! Thôi chúc chị ngủ ngon!”
 
“Ừ, chúc em ngủ ngon!”
 
Vào lúc nửa đêm, mẹ tôi bước vô phòng ngủ, bà luôn luôn làm vậy để yên bụng là chúng tôi đã ngủ say. Như thường lệ, Lynn đã ngủ còn tôi thì thức. Thường thì khi còn thức, tôi hay giả bộ ngủ say để khỏi bị la. Nhưng tối hôm đó tôi lại lên tiếng, “Mẹ?”
 
“Khuya rồi, sao con còn thức?”
 
“Con không ngủ được mà không có Bera-bera”. Bera-bera là con thú nhồi bông cưng của tôi, mẹ đã gói nó lại trong một cái hộp. Bera-bera rất nhiều chuyện, có cười rất to và đôi khi còn lên mặt với tôi nữa, nhưng tôi vẫn thích nó.
 
“Một ngày nào đó con sẽ chẳng còn nhớ tới Bera-bera đâu”. Mẹ tôi dịu dàng nói, hình như ý nghĩ đó khiến mẹ hơn buồn. Ý nghĩ đó cũng làm tôi hơi buồn. Mẹ hôn lên trán tôi rồi đi ra. Tôi nghe bên ngoài có tiếng ồn: “Daa! Uuui-daa!” Tôi nhổm dậy và nhìn bác Katsuhisa đang khạc. Ba tôi không còn ngồi ở gốc cây nữa. Chỉ có mình bác Katsuhisa ngoài đó. Bác điên, chắc chắc như vậy.
 

 


 

đã trả lời 28 Tháng 3, 2011 bởi macjanh (11,500 điểm)
0 phiếu

Chiều hôm sau chúng tôi rời Iowa lúc trời chập choạng tối. Chúng tôi dự trù đi buổi sáng nhưng trễ một chút so với kế hoạch bởi vì một vài nguyên nhân.
 
1. Tôi không tìm thấy cái hộp đựng Bera-bera, và tôi nghĩ nó đã bị mất. Lẽ tất nhiên tôi cuống lên.
 
2. Ba mẹ tôi để sáu trăm đô-la lẫn lộn ở đâu đó.
 
3.Lynn không tìm ra cái áo lên có thuê hoa ưa thích của chị. Tất nhiên chị cũng rối lên.
 
4. Bác Katsuhisa ngủ quên, và chúng tôi nghĩ đánh thức ông dậy là bất lịch sự.
 
Rồi bác tự thức dậy. Ba mẹ tôi tìm ra tiền của họ. Nhưng Lynn và tôi không tìm ra các món đồ của mình, và tất nhiên cả hai đứa tôi vẫn cứ như đang ngồi trên lửa. Sau cùng, mẹ tôi nói, “Phải đi thôi, chớ biết làm sao giờ!” Mẹ nhìn Lynn và tôi, đang khóc. “Có lẽ hai đứa con nên đi cùng xe với bác”.
 
“Ồ, đừng”, bác tôi nói. “Tôi không muốn giành hai đứa nhỏ dễ thương này của cô”
 
Mẹ nói, “Không, em không muốn anh ngồi xe một mình buồn”.
 
Vì vậy, chúng tôi leo lên chiếc xe tải ồn ào cùng với ông bác cũng ồn ào của mình. Rồi chúng tôi khóc tưng bừng đến nỗi bác nhất quyết không đi chung với chúng tôi nữa. Ông tấp xe vào một bên lề. Chúng tôi leo lên xe của ba mẹ và khóc dữ đến nỗi họ cũng phải tấp vào lề và quyết định bằng cách tung đồng xu với bác Katsuhisa. Bác thua, cho nên chúng tôi phải leo lên xe bác trở lại.
 
Ở Iowa, Lynn và tôi thấy hạnh phúc vô cùng. Tôi không hiểu vì sao chúng tôi phải bỏ nơi ấy ra đi vì một chỗ làm mới mà ba tôi cho biết đó là công việc nặng nhọc nhất ông từng làm. Tôi không hiểu vì sao chúng tôi phải di chuyển tới một bang ở miền Nam, nơi  mà ba tôi không hiểu nỗi một từ người ta nói, bởi vì cái giọng miền Nam của họ. Tôi không hiểu vì sao chúng tôi phải rời bỏ căn nhà mình đang ở để tới một căn hộ khác còn nhỏ hơn.
 
Một hồi sau thì Lynn  và tôi hết khóc nổi và ngồi ủ rũ trong xe bên bác Katsuhisa. Tôi biết nếu nghĩ tới con Bera-bera thì tôi sẽ khóc. Nhưng tôi không biết làm gì khác, cho nên tôi lại nghĩ về nó. Nó vừa giống con chó, vừa giống con thỏ, lông nó màu cam. Nó là người bạn thân nhất của tôi, sau Lynn. Tôi la lên: “Con muốn có con Bera-bera!”
 
Chị Lynn la lên: “con muốn cái áo len!” Cả hai đứa tôi lại òa khóc.
 
Buổi tối hôm đó trời ấm áp. Cứ mỗi lần chúng tôi ngưng khóc, thì âm thanh duy nhất ở trong chiếc xe tải là tiếng bác tôi nhai thuốc lá nhóp nhép. Tôi thấy khiếp khi nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra khi bác tôi phun đống thuốc đó ra. Lúc này ông quay cửa sổ xuống, tôi nghĩ sắp sửa có một cú phun khủng khiếp. Thay vì vậy, bác nhìn chúng tôi một cách bí hiểm.
 
Ông nói, “Bác sẽ dạy cho mấy đứa con gái tụi mày phun như  một tay tổ”
 
Chị tôi liếc nhìn ông. Chị ngưng khóc. Tôi  cũng vậy. Tôi thấy rõ ràng chị nghĩ sẽ thú vị khi học cách phun tay tổ đó. Tôi cũng vậy. Còn mẹ chắc sẽ giết bọn tôi chết tươi. Lynn nói, “Cũng được”.
 
Bác ợ một tiếng rất to, rồi liếc bọn tôi. Tôi hiểu rằng tiếng ợ đó chuẩn bị cho một cú phun. Tôi hớp một chút không khí và ợ theo. Lynn cũng vậy. Rồi bác tằng hắng trong cổ họng của mình. Tiếng tằng hắng càng lúc càng to, thậm chí át cả tiếng động cơ, giống như đang diễn ra một cuộc chiến ì xèo trong đó. Lynn và tôi thử tằng hắng trong cổ họng như bác.
 
Bác kêu “Hấc-hấc-hấc!”
 
Lynn và tôi bắt chước theo ông: “Hấc-hấc-hấc!”
 
“Khoọc-khoọc-khoọc!”
 
“Khoọc-khoọc-khoọc!”
 
Bác xoay về phía cửa sổ đang mở, và một cục nước vàng màu đó nhìn giống như một con dơi bay ào ra khỏi hang. Chúng tôi  ngoái cổ ra sau nhìn nó văng đi. Tôi cũng có phần nào muốn nó văng trung chiếc xe hơi chạy ngay phía sau, nhưng nó không trúng. Tôi ngả người qua Lynn và thò đầu ra khỏi cửa sổ. Tôi la lên, “Kha-aaa!” và một dòng nước miểng nhỏ xíu chạy xuống cằm tôi.
Không ai nói gì nữa. Vì lẽ gì đó sự im lặng làm tôi khóc trở lại. Chắc là bác không nín nổi nữa, nên bác bắt đầu ngâm nga tên của tôi, “Katie, Katie, Katie…” Rồi bác hát bài Katie theo giao điệu của bài “Row, row, row your boat”, “America the beautiful”, “Kookaburra” và một vài bài hát mà tôi không nhận ra. Ví dụ, bác hát “Ồ, Katie, Katie, vì những bầu trời mênh mông, vì Katie kaite katie”. Ông làm tôi cười khúc khích. Giống như có ai đó đang thọc lét tôi vậy, tôi một lúc quên con Bera-bera. 


 
Lynn mỉm cười hài lòng. Tôi biết vậy bởi vì chị thích tôi được hạnh phúc. Gió thổi vào tóc chúng tôi trong lúc bác Katsuhisa tiếp tục hát những bài Katie. Tôi nhìn ra cánh đồng ngoài kia và cố tìm chòm sao Sode Boshi, như hình ống tay áo Kimôn trên bầu trời, nơi mà bác Katsuhisa nói người tây phương trông thấy chòm sao Thiên lang của họ. Rồi bác tôi bắt đầu hát những bài Lynnie.

Chị Lynn cười, và cười hoài

Hết chương 2

đã trả lời 28 Tháng 3, 2011 bởi macjanh (11,500 điểm)
0 phiếu

 

Chương 3


 Chúng tôi lái xe qua hai thành phố lớn: thành phố St.Louis thuộc bang Misouri, và Nashville thuộc bang Tennessee. Tại St.Lousi, những người lớn bỏ hai đứa tôi lại trong xe để đi mua những đồ dùng cần thiết. Chúng tôi nhìn theo họ đi về phía một cửa tiệm. Rồi chúng tôi lẻn ra ngoài để nghiêng ngó các thứ.
 
            Chúng tôi đi bộ tới khu phố kế bên để nhìn một tòa nhà cao năm tầng. Đó là tòa nhà cao nhất tôi từng thấy.
 
            Lynn nói, “Ở Chicago có những toàn nhà còn cao gấp mười lần vậy nữa”.
 
            “Có thật không?”
            “Thật chứ. Có lẽ gấp mười lăm lần nữa kìa”.
 
            Tôi thấy tòa nhà thật xấu xí, nhưng mắt Lynn lại sáng rực. Mắt Lynn thường hay sáng như vậy – kira-kira. “Khi nào chị em mình đi học, mình sẽ không ở trong ký túc xá đâu. Mình sẽ ở trong tầng cao nhất của một toàn nhà thật cao ngất. Chị sẽ vô đại học”. Lynn dự tính trở thành một nhà khoa học về tên lửa hoặc là một nhà văn nổi tiếng. Mặc dù tôi không biết chút gì về các loài vật, nhưng Lynn nói khi lớn, tôi sẽ sang Phi Châu và nghiên cứu động vật. Trong đầu tôi, việc vào đại học không phải là điều quan trọng nhất, nhưng nếu Lynn đi thì tôi cũng đi.
 
            Chúng tôi đi bộ về lại xe và leo lên ngồi trên mui đong đưa chân, như những người phụ nữ mà mẹ gọi là hạng gái  không đứng đắn ở thị trấn trước đây của chúng tôi. Chúng tôi giả bộ phì phèo thuốc là như đám phụ nữ hư hỏng ấy. Dù sao, chúng tôi quay vô trong xe hơi trước khi mẹ trở lại, bởi vì nếu trông thấy chúng tôi như vậy thì mẹ sẽ điên tiết đến nổi bà phải cần tới một viên thuốc an thần. Rồi thì ba sẽ lo rầu và có thể ông sẽ mất tập trung khi lái xe, và chúng tôi có thể bị tai nạn và chết. Đó chính là lý do tại sao mặc dù lúc nào tôi cũng muốn quậy phá, nhưng tôi vẫn phải luôn tỏ ra ngoan ngoãn.
 
            Sau đó chúng tôi đi cùng xe ba mẹ trong một lúc. Hai người không nói gì trong suốt hai giờ đồng hồ. Rồi chúng tôi lại lên xe tải trở lại với bác tôi, và ông lại nói suốt không ngừng. Tại Nashville chúng tôi bị lạc ba mẹ một lúc bởi vì bác tôi rẽ vào một đường nhánh khi ông nhìn thấy một cửa hiệu cầm đồ. Ông tấp xe vô lề, chúng tôi ngồi chờ khi ông đi vô trong. Khi bác trở ta, ông cho chúng tôi xem một bộ cờ làm bằng ngọc thạch mà ông vừa mới mua. Ông nói nó làm ông tốn một mớ tiền, nhưng từ giờ trở đi nó sẽ là bộ cờ may mắn của ông. Ông hỏi tôi có tin rằng ông có thể hạ Lynn bằng bộ cờ may mắn này không, tôi trả lời “không”. Mẹ tôi luôn luôn dạy tôi phải tỏ ra lịch sự, nhưng dĩ nhiên mẹ cũng dạy rằng nói dối là một trong những điều tệ hại nhất. Vì vậy tôi chọn cách nói thật với bác. Lynn nói đôi khi sống trong đời mình phải lựa chọn.
 
            Chúng tôi dừng lại ở một nơi nào đó có tên là khách sạn Gấu Miền Quê, đối diện trạm xa buýt. Ba tôi cho tôi đi cùng ông mướn phòng. Khi chúng tôi bước vào văn phòng, một người đàn bà cao lớn đang cười vào ống nghe điện thoại. Tóc bà ta đen gần bằng tôi nhưng bạc trắng gần hai phân nơi chân tóc. Bà ta không ngó ngàng gì tới chúng tôi, nên chúng tôi đứng đó chờ.
 
            Tôi nhìn ba để coi ông có giục bà ta lẹ lên một chút hay không. Nhưng  ba là người kiên nhẫn nhất thế giới.
 
            Người đàn bà nói vào ống nghe điện thoại, “Chắc bồ nói giỡn, phải không?... Hắn mà dám nói vậy á?! Bồ phải tát vô mặt hắn ngay lúc đó chớ!” Ba tôi đếm lại tiền ở trong ví. Người đàn bà dời cái miệng khỏi ống điện thoại rồi nói với ba tôi, “Da đỏ, ở dãy phòng sau nhá!” Bà ta đẩy một cái chìa khóa và một tấm thẻ đăng ký về phía ba tôi.
 
            Tôi nói, “Bọn cháu không phải người da đỏ”.
 
            “Dân Mễ cũng vậy”. Hè năm đó da ba tôi sạm lại do phải làm việc ở sân sau.
 
            “Bọn cháu cũng không phải là người Mễ”, tôi đáp lại. Nếu mẹ có ở đây bà sẽ bắt tôi im miêng. Nhưng ba tôi không nói gì và chỉ điền vào tấm thẻ đăng ký.
 
            Bà ta lại nói vào trong điện thoại, “Đợi chút nghe bồ tèo”. Bà đặt ống nghe xuống và chiếu cặp mắt nhìn sững tôi. Tôi nắm lấy tay ba. “Bà nhỏ, nhìn tôi nè”.
 
            Sau cùng ba cũng lên tiếng, ông nói “một phòng dãy sau cũng được”.
 
            “Tôi muốn  hỏi con bé chuyện này. Tôi nói đàng hoàng đây, nghe nhóc, bởi vì tôi đã có quá nhiều rắc rối trong đời rồi, và tôi chỉ muốn biết: bộ trên trán tôi có in dòng chữ “Tôi thích rắc rối” hả? Bộ cái mặt tôi nói với mọi người rằng “rắc rối là bạn của tôi” hả? Tôi hỏi nghiêm túc đó nhóc!”
 
            Tôi chăm chú nhìn gương mặt ba ta. Tôi liếc về phía ba, nhưng ông đang nhìn vào trán người đàn bà.
 
            Bà ta nói tiếp, “Bộ mấy đường gân máu của tôi có hình chữ “R”, tức là “Rắc rối” hả?”
 
            Quả là bà ta có mấy đường gân máu gồ lên trên trán. Nhưng thật sự nó không có hình chữ “R”. Vì vậy tôi trả lời, “Dạ không, thưa bà”.
 
            “Tôi cũng nghĩ vậy. Bây giờ  mấy người về phòng của mình đi”. Bà ta nhấc ống nghe lên lại. Ba tôi đưa một ít tiền, bà ta lại ngước mắt lên. “Phòng dãy sau phải thêm hai đô-la nữa”. Ba tôi đẩy thêm hai đô-la về phía quầy thu tiền.
 
            Bà ta lại nhấc điện thoại và lắng nghe một hồi. “Cứ-ứ-ứt! Bồ khó chịu với thằng cha đó nhiều quá!”
            Chúng tôi đi ra ngoài, đó là một buổi tối yên tĩnh. Mặt trời đang lặn và đường chân trời đỏ một màu cam. Những đám mây hình tròn như cái đĩa lơ lửng trên cao.
 
            Tôi hỏi, “Cứ-ứ-ứt! nghĩa là sao hả ba?”
 
            Ba tôi cúi đầu xuống và nói nhỏ vào tai tôi từ đó nghĩa là gì. Ông dùng tiếng Nhật để chỉ, và dĩ nhiên là chị Lynn đã dạy cái đó cho tôi rồi. “Dù gì đi nữa, không được để cho mẹ biết ba chỉ con cái này nghe chưa.”
            “Dạ, con không nói đâu. Có vài đường gân máu của bả cũng giống như chữ “R” đó ba. Nhưng nó không ở trên trán bả, mà là trên má của bả”.
 
            “Ba thấy giống chữ “X”, nhưng ba không cho con biết nó tượng trưng cho chữ gì đâu”.
 
            “Gì hả ba? Gì gì gì? Nói con biết đi!”
           
            Ba tôi nhìn quanh, như thể ổng sợ mẹ tôi đột ngột xuất hiện. Rồi ổng cúi xuống và nói nhỏ vào tai tôi nó tượng trưng cho chữ gì. Ông nói đó là chữ “Xấu Nết”.
           
            “Nếu bả xấu như vậy thì ba đưa thêm cho bả hai đô làm gì?”
 
            Ông trả lời, “Bởi vì hai đứa con cần một chỗ để ngủ”.
 
            Tôi  nói, “Đáng lẽ ba phải đập cho bả một trận!”
 
            Ba nhấc tôi lên trong đôi tay rắn chắc của ông, không trả lời.
 
            Khi chúng tôi đi về phòng, chúng tôi  nhìn thấy những người da đỏ thực sự đang ngồi trên lền đường. Họ nhìn chúng tôi như thể họ chưa từng nhìn thấy ai như vậy. Và chúng tôi cũng nhìn lại họ theo kiểu đó.
 
            Ở Nhật Bản cũng có những người giống  như dân da đỏ ở đây. Họ được gọi là dân Ainu. Bác tôi đã kể cho tôi và Lynn nghe về người Ainu. Họ là những người đầu tiên sống ở miền Bắc Nhật bản. Người Ainu tự gọi mình là Dân Trời bởi họ cho rằng tổ tiên của họ từ trên trời đến, cũng như tổ tiên của tôi đến từ Tokyo. Những người phụ nữ Ainu thường xăm râu lên mặt mình, Lynn và tôi thấy chuyện đó hay hay. Sau khi bác tôi kể cho chúng tôi nghe về người Ainu, ngày nào chúng tôi cũng vẽ râu lên mặt mình suốt hai tuần sau đó. Ba đã chụp một số ảnh, còn mẹ thì choáng váng đến nổi phải nằm nghỉ. Mẹ không coi Nhật Bản là đất nước của dân Ainu, mà là đất nước của tổ tiên bà, và là nơi mà tôi và Lynn sau cùng phải được gởi về để học về bổn phận người phụ nữ. Mẹ cho rằng có râu thì  không làm đàn bà được. Tôi cũng chẳng biết tại sao.
 
            Tối đó ở nhà nghỉ, bác Katsuhisa chưa thách đấu ngay với Lynn. Đầu tiên ông đem bộ cờ vào trong phòng tắm rồi đóng cửa lại. Chúng tôi nghe ông nói lầm bầm một mình. Khi tôi muốn đi tiểu, ông chẳng hề để ý tiếng tôi gõ cửa, chắc ổng đang tập trung dữ lắm. Lynn phải dắt tôi  vào văn phòng để xin dùng tạm toa-lét ở đó. Người đàn bà với đám gân máu quái dị vẫn còn ở đó. Bà ta không nói gì, chỉ lắc đầu cáu kỉnh và đưa chìa khóa cho chúng tôi. Đầu ba ta cứ xoay qua xoay lại, như thể ba ta không giữ yên nó được. Lynn nói nhỏ với tôi, “Bả say rồi. Không phải chỉ nói xấu bả đâu, mà thật sự là vậy”. Đầu bà ta gục xuống quầy thu tiền. Trước đây tôi không thích  bà ta, nhưng bây giờ tôi thấy tội cho bả. Tôi không biết ba mẹ bà ta có thương bả như ba mẹ tôi thương tôi hay không.
 
            Khi chúng tôi trở về phòng thì bác Katsuhia đã sẵn sàng giao đấu với Lynn. Cả hai ngồi xuống một cái bàn nhỏ trong phòng. Tôi với Bera-bera ngồi trên giường theo dõi ván cờ. Ba tôi đã bỏ một giờ đống hồ để tìm ra con Bera-bera và chiếc áo len của chị tôi trong xe tải.
 
            Bác đằng hắng một tiếng lớn. Rồi ông ngồi suy nghĩ, suy nghĩ miết. Ông cụp tai kêu “bốp” tới hai mươi bảy lần-tôi đếm được cả thảy. Ổng tốn tới mười phút để đi một con chốt. Lẽ ra tôi phải chán lắm, nhưng may mà Bera-bera nói chuyện với tôi suốt. Nó kể cho tôi nghe những chuyện nó làm hằng ngyà. Tất cả những việc nó làm là nói liên tục. Nó cũng nói chuyện với Lynn. Nó nói với chị rằng nó cũng có biết Alice qua cuốn truyện “Tấm gương Thần”, và cũng giống như Alice, nó có thể đi vào thế giới phản chiếu huyện diệu. Khi mình nhìn vào một mặt phẳng trong vắt, giống như mặt hồ nước hay mặt gương, thì hình phản chiếu cũng sẽ như là hình thật thôi. Nhưng thế giới phản chiếu khi khác – nó là một thế giới thần tiên. Lẽ dĩ nhiên là Lynn đã dạy tôi điều đó. Chị nói rằng Bera-bera có rất nhiều bạn trong thế giới phản chiếu huyện diệu. Trong thế giới đó của nó, nó là nhân vật rất quan trọng-có thể nó là một ông vua lận – nhưng với tôi, nó chỉ là một đứa bạn nói nhiều và dễ thương.
 
            Lynn tốn chừng hai giây để tấn công một con chốt. Bác Katsuhisa tốn chừng mười lăm phút để đi một con chốt tiếp theo. Rồi Lynn đi quân Mã làm bác Katsuhisa sững sờ. Tôi ngủ thiếp đi, mỗi khi tỉnh dậy, tôi thấy Lynn đang ngồi sụp trên ghế, có vẻ chán chường hết sức. Còn ông bác thì đang nhíu mày, đăm chiêu suy nghĩ. Lynn vẫn còn quân hậu của bác dã bị Lynn ăn mất tiêu. Trong một lúc tôi tưởng như bác sắp sửa khóc. Rồi bác lật ngược quân Vua của mình lại – có nghĩa là bác đầu hàng. Bác bước ra ngoài, chúng tôi vội chạy lại gần cửa sổ để coi bác khạc nhổ. Ổng cũng giống như cái máy phun nước mà có lần ba đã dẫn chúng tôi đi coi ở Yellowstone. Nghĩa là ổng cứ khạc nhổ một cách đều đặn. Lúc này những người da đỏ lại đang ngồi ngoài trời. Họ nhìn bác như thể ổng sắp sửa phát điên.
 
            Lynn nói, “Có  nên để ổng thắng một ván không ta.
 
            “Không”, tôi trả lời.
đã trả lời 29 Tháng 3, 2011 bởi macjanh (11,500 điểm)
0 phiếu


            Tối hôm đó, tôi thức giấc vào lúc nửa đêm. Tôi nhận ra một khe sáng ở dưới cánh cửa phòng tắm. Võng của bác trống, tôi biết bác đang nghiên cứu cờ. Tôi thấy hơi tội nghiệp ổng. Chắc chắn ông cũng muốn là một thiên tài như Lynn. Có lẽ ông ao ước tới một tương lai rực rỡ của chị.
 
            Thỉnh thoảng tôi cũng nghĩ tới tương lai của mình, bởi vì Lynn biểu tôi nên làm vậy. Chị nói vào ngay lúc này cũng khó mà đoán, nhưng một ngày nào đó nếu tôi không qua châu Phi để nghiên cứu động vật, thì chắc tôi sẽ trở thành một vận động viên quần vợt thiên tài và xinh đẹp. Tôi chẳng lo lắng về điều đó chút nào. Tôi không quan tâm liệu tôi sẽ trở thành thiên tài hay tôi sẽ xinh đẹp, hay tôi sẽ chơi thể thao cừ khôi. Tôi chỉ thích nghe Lynn nói và trò chuyện với Bera-bera hay ăn kẹo cốm. Người phụ nữ sống ở cuối đường có thể tháo nguyên cả hàm răng trên ra khỏi miệng bả rất tài, nhưng bả không nhai được kẹo. Tôi có thể ăn bất cứ loại kẹo nào tôi thích bởi vì tôi vẫn còn răng sữa. Nếu răng tôi bị sâu, thì tôi chỉ cần chờ mọc thêm răng khác. Quả là hết sẩy.
 
            Từ trong xe hơi, Georgia nhìn không khác mấy so với những nơi khác. Nhưng khi hai đứa tôi xuống xe nói chuyện với mọi người, bọn tôi không thể hiểu được vì cái giọng miền Nam của họ. Họ nói chuyện như thể có dây thun trong miệng. Mọi người đều trố mắt nhìn khi hai đứa tôi bước vô nhà hàng. Những tấm biển báo trong nhà hàng đều có ghi các dòng chữ đại thể như DA MÀU RA PHÍA SAU. Phía trước dành cho người da trắng. Bọn tôi chằng biết ngồi đâu, cho nên người ta chỉ đâu thì ngồi đó. Không thấy có một người Nhật Bản nào ở đây cả. Bọn tôi bị người ta ngắm nghía cả một hồi lâu. Thỉnh thoảng một người phụ nữ da trắng rướn về phía hai đứa tôi và trầm trồ, “Ngộ quá!”. Vài người trong họ sờ vào mặt bọn tôi, làm như thể bọn tôi không phải là người thật.
           
            Georgia có rất nhiều bảng quảng cáo. Suốt dọc đường Lynn đọc cho tôi nghe tất cả” GORDON, KINH ĐÔ GÀ CỦA THẾ GIỚI; VIDALIA, XỨ HÀNH NGỌT NHẤT THẾ GIỚI, CORDELE, KINH ĐÔ DƯA HẤU CỦA THẾ GIỚI; MILTON, LOẠI ĐÀO TỐT NHẤT THẾ GIỚI  và  TEMPLETON, NƠI ĐẬU PHỤNG LÀM VUA. Tôi còn thấy thêm bảy nhà hàng khác nhau quảng cáo của mình có món thịt sườn nướng ngon nhất thế giới.
 
            Nhiều lúc xe chúng tôi chạy ngang qua một sinh thự thời tiền chiến. “Tiền chiến” nghĩa là “trước cuộc nội chiến Nam-Bắc Mỹ”. Lynn đã dạy tôi chuyện này. Chị đã có lần ra sức đọc hết toàn bộ cuốn từ điển, cho nên chị biết nghĩa của cả một lô lốc từ bắt đầu bằng chữ “T”. Một toàn dinh thự Tiền Chiến có thể không đẹp như là, coi nào, một ngọn núi hay là một bầu trời, nhưng đối với một ngôi thì nó đẹp thật sự. Trước cuộc Nội Chiến Mỹ, những người da trắng giàu có sống trong dinh thự này và sở hữu nô lệ. Tôi không biết bây giờ những người ở trong đó là ai.
 
            Thị trấn mới của chúng tôi có tên là Chesterfield. Bác cho bọn tôi hay dân số của nó là bốn ngàn một trăm người. Có sáu gia đình Nhật Bản khác sống ở Chesterfield. Nếu tính luôn cả chúng tôi thì sẽ có thảy ba mươi mốt người Nhật Bản. Tất cả các ông bố trong gia đình đều làm việc ở trại ấp trứng trong thị trấn gần đó.
 
            Bọn tôi hầu như ngồi trên xe với bác suốt ngày hôm đó bởi vì bác muốn bàn bạc chuyện đánh cờ với Lynn. Hầu hết thời gian tôi chỉ biết trố mắt nhìn ra ngoài cửa xe. Khi sắp tới Chesterfield tôi có chợp mắt  ngủ thiếp đi mọt chút. Tỉnh dậy, tôi thấy quần mình bị ướt. Tôi chẳng nói ra cho Lynn hay bác biết. Bọn tôi đang đi tới nhà bác, ổng định làm một buổi tiệc nho nhỏ chào mừng chúng tôi tốt hôm đó, và tôi nghĩ mình có thể lẻn vào trong nhà mà không bị ai phát hiện. Xe đỏ dốc xuống một con đường ngoằn ngoèo. Đó đây tôi thấy những căn nhà gỗ, sơn tróc lỗ chỗ. Những chiếc xe cũ rỉ sét hoặc hoàng đống vỏ xe nằm rải rác trong sân nhà. Gà chạy rong khắp nơi. Bọn tôi thấy một con gà nằm chết trên mặt đường và Lynn với tôi hét lên. Sau cùng chúng tôi dừng lại ở một căn nhà nhỏ cũng giống như những cái nhà khác.
 
            Cả nhà bác Katsuhisa chạy ra đón chúng tôi. Bác là người Nhật Bản duy nhất trong thị trấn này có được một căn nhà. Sân trước trải sỏi với những đám cỏ úa vàng rải rác, còn lớp sơn tường đã bị tróc ra lỗ chỗ. Dù sao thì tôi thấy nó trông cũng được. Gia đình tôi sẽ sống trong một căn hộ rẻ tiền giống như những người Nhật Bản khác đang làm việc ở trại ấp trứng. Bác Katsuhisa sống trong một căn nhà hẳn hoi bởi vì bác thì khác. Ổng có những kế hoạch lớn lao. Trước hết, ông thừa hưởng hai ngàn đô-la từ một người mà ông đã cứu sống trong thế chiến thứ Hai. Cho nên dù chẳng giàu có gì, ông vẫn khá hơn hầu hết chúng tôi. Sua nữa, ông đang cùng với một người bạn nghiên cứu để chuyển qua làm công việc thiết lập bản đồ địa hình, tức là việc đo đạc và nghiên cứu đất đai. Ông biết rất nhiều về đất và bùn và những thứ đại loại như vậy. Ông không muốn làm việc trong trại ấp trứng suốt cả đời.
 
            Khi chúng tôi tới nhà bác, hai đứa em họ sinh đôi sáu tuổi của tôi, David và thằng Daniel, đang chờ cùng với bác gái Fumiko. Bác gái là một phụ nữ tròn quay, với cái gương mặt tròn vo, cái bụng tròn quay và hai bắp đùi cũng tròn quay. Ngay cả tóc của bác cũng búi lại thành một búi tròn trên đầu. Tôi tính có ngày sẽ tháo nó ra coi có gì ở trong đó hay không. Bác Katsuhisa nhấn còi và vẫy tay với họ. Chúng tôi bước ra khỏi xe, và hầu như việc đầu tiên xảy ra là bác Fumi la lên chói lói, “Katie đái dầm! Katie đái dầm!” Tôi ngượng đến nỗi khóc òa lên. Tất cả mọi người đều bật cười, còn hai thằng David và Daniel thì cứ rống lên, “Katie đái dầm!”. Mẹ cũng nói, “Katie đái dầm!” Chỉ có ba là có vẻ tự hào về tôi. Lúc nào ba cũng tự hào về bất cứ chuyện gì của bọn tôi.
 
            Sau đó, khi những gia đình Nhật Bản khác đến, chúng tôi ăn uống suốt đêm: cơm nắm ướp mắm, bánh cá, bánh cốm, kẹo cốm và gà nướng. Cơm nắm được gọi là onigiri, đó là món duy nhất tôi biết làm. Để làm cơm nắm, ta phải rửa tay cho sạch rồi thoa muốn lên lòng bàn tay. Sau đó ta bốc một nắm cơm và vo nó lại thành một nắm. Mẹ làm được kiểu dáng cơm nắm onigiri lạ mắt hình tam giác rất dễ thương với rong biển và mận ướp, nhưng tôi thì chỉ làm được kiểu bình thường. Ngày nào đó khi lớn lên, tôi cũng sẽ phải học cách làm những cơm nắm onigiri lạ mắt, nếu không thì sẽ chẳng ai thèm hỏi cưới tôi.
 
            Chúng tôi hái đào trên một cái cây gần đó và dỏng ai nghe ba mẹ tôi bàn công việc. Ba sẽ đi làm việc phân loại giới tính gà, tức là theo ba giải thích, phải tách riêng con trống với con mái ngay từ khi chúng vừa mới ra khỏi trứng. Theo như tôi thu nhặt được, thì phải tách riêng ra như vậy để giết những con trống. Chúng vô dụng bởi chúng không thể đẻ trứng. Bác Katsuhisa nói thấy chúng bị giết thì cũng tội, nhưng rốt cuộc bọn tôi phải học cách để sống như những đứa trẻ ở nông trại-lũ trẻ ở nông trại hiểu được ý nghĩa của cái chết. Chúng hiểu được chết là một phần của cuộc sống. Khi bác nói vậy, mẹ và bác Fumi cau mặt với ông. Hai người cứ làm vậy suốt cả thời gian bác nói chuyện với bọn tôi. Điều đó có nghĩa là lẽ ra bác phải tốp bớt.
 
            Tôi nhìn quanh và thấy Lynn đang chơi với mấy đứa cỡ tuổi chị. Lynn gọi, “tới đây!”, và tôi chạy tới. Có nhiều khi mấy đứa lớn tuổi hơn không thích tôi tham gia, nhưng Lynn luôn luôn bắt bọn nó phải cho tôi chơi chung. Chúng tôi chơi giỡn tới tận giờ đi ngủ, tối hôm đó Lynn và tôi ngủ tren sàn nhà trong phòng khách. Giống như có một triệu con dế đang gáy xung quanh chúng tôi. Ánh trăng bán nguyệt rọi qua khung cửa sổ, Lynn và tôi tập tru và sủa để sau này có thể nói chuyện được với lũ chó nếu mẹ cho phép hai đứa nuôi một hai con. Rồi mẹ đi vào phòng bắt hai đứa tôi im miệng. Mẹ có vẻ mệt và lo một điều gì đó. Vì vậy chúng tôi nằm im ngay lập tức.
 
            Thấy mẹ như vậy làm tôi nhớ tới Iowa. Đây là những thứ mà tôi đã bắt đầu cảm thấy nhớ:
           
            1. Quang cảnh. Trước đây khi tôi ngó ra ngoài cửa sổ phòng ngủ vào những buổi sáng mùa hè, tôi không thấy gì khác ngoài bắp và bầu trời xanh biếc. Vào mùa đông thì tôi thấy tuyết và cũng là bầu trời xanh biếc.
           
            2.Giải bowling người Mỹ gốc Nhật ở bang Iowa. Cứ mỗi sáng thứ bảy, người Mỹ gốc Nhật ở vài dặm quanh đó tụ tập tại một sân bowling nằm ở trung tâm của bang. Mấy người bạn của ba luôn luôn cho hai đứa tôi tiền lẻ và bày cho bọn tôi vài bài hát trong cái máy hát tự động.
 
            3.Bà Chan, bà góa phụ người Hoa ở cuối đường. Hai đứa tôi từng giúp bả trồng cà chua vào đầu mùa hè năm đó. Nhân tiện nói thêm, bả là người có thể tháo hàm răng trên ra khỏi miệng.
 
            4. Tuyết. Nặn tuyết thành đám thiên thần và người tuyết rất thú vị. Đôi khi ba cũng tham gia chơi với chúng tôi. Có một lần, mẹ bước ra ngoài và ba ném một cục tuyết trúng vô người mẹ. Tôi nghĩ mẹ sẽ xỉu, nhưng sau một hồi lặng thinh, mẹ đã mỉm cười.
 
            5.Ba mẹ. Hồi ở Iowa ba mẹ làm việc có giờ giấc bình thường. Còn ở Georgia này cả hai đều phải đi rất sớm mỗi sáng để làm việc. Ba sẽ làm tới hai công việc, còn mẹ thì sẽ làm thêm ngoài giờ nếu có việc. Chưa chi tôi đã thấy nhớ ba mẹ rồi.

Hết chương 3

đã trả lời 29 Tháng 3, 2011 bởi macjanh (11,500 điểm)
0 phiếu

Chương 4


Chung cư chúng tôi sống ở Chesterfield chỉ có một tầng, hình chữ U nằm bao quanh một khoảng sân có tường ở ngoài. Bên trong căn hộ của chúng tôi là hai phòng ngủ rất nhỏ, một phòng khách, một nhà bếp, và một phòng tắm. Giấy dán tường trong nhà bếp rất dơ và đã tróc. Tường trong phòng tắm mốc meo. Lynn và tôi theo sau ba mẹ từ phòng này qua phòng khác. 
  


            Rõ ràng là mẹ không vui, làm ba cũng không vui theo. Mẹ không lên tiếng phàn nàn, nhưng tất cả chúng tôi đều biết mẹ đang cảm thấy thế nào vởi vì gương mặt mẹ lúc này giống y như lúc mẹ bị nhức đầu vậy. Ba nói, “Kiyoko à, mình sẽ lấy một phần phòng khách làm chỗ may vá cho em. Ổn thôi mà”. Mẹ không trả lời. Ba nói tiếp, “Có một cái tủ lạnh còn trống ở đây nè!” mẹ vẫn không đáp. Ba nói, “Anh sẽ sơn  phòng mấy đứa nhỏ màu trắng viền hồng!”

  
            Sau cùng, mẹ lên tiếng. “Phòng bọn nhỏ chị có đủ chỗ kê hai cái giường hẹp và một cái bàn nhỏ. Vậy đặt cái bàn của Katie ở đâu khi nó bắt đầu đi học?”
 
            Ba nói, “Để anh tính?”
 
            “Chắc phải đặt nó vô chỗ may vá của em”.
 
            Không ai trả lời. Tôi cảm thấy có lỗi bời vì cái bàn trong tương lai của tôi sẽ choáng chỗ may vá của mẹ. Dù sao đi nữa, thì tôi cũng chẳng muốn đi học. Tôi quên béng việc nghĩ tới những chữ vô nghĩa trong đầu. Vì vậy mẹ đã đọc được ý nghĩ của tôi và biết rằng tôi đang cảm thấy có lỗi. Mẹ kéo tôi lại và ôm tôi. “Đó không phải là lỗi của con!” mẹ nói, giọng mẹ đột nhiên vui lên.

  
            Có một cái khung xích đu ở giữa sân chung cư. Nhưng không có cái đu nào cả. Một vài đứa trẻ rất thích leo lên đó chơi. Tất cả mọi người đều ra ngoài chơi hầu hết thời gian bởi vì chẳng có gì làm trong những căn hộ chật hẹp đó. Khi mấy ông bố trong gia đình muốn nói chuyện, họ tới ngồi trên thềm hàng ba ở trước căn hộ Kanagawa. Ông Kanagawa gần giống như là thủ lĩnh của họ.

  
            Vợ ổng, bà Kanagawa, không đi làm, cho nên mỗi mùa thu, bà làm việc giữ trẻ nguyên ngày cho mấy đứa nhỏ chưa tới tuổi đi học. lẽ ra tôi cũng có thể đi học mẫu giáo, nhưng chỉ mới được một tuần thì tôi đã khóc và la hét dữ đến nối ba mẹ cho rằng tôi không nên đi học cho tới khi nào tôi vào lớp Một. Bọn tôi có cả thảy là ba đứa nhỏ chưa đến tuổi đi học, nhưng hai đứa kia nhỏ hơn tôi, cho nên tôi tự chơi một mình. Tôi biết đọc và biết viết một chút, tôi có thể tô màu hoặc nhảy dây một mình, nhưng hầu hết thời gian tôi chơi với Bera-bera. Nó cứ nói chuyện huyên thuyên suốt cả ngày, ngay cả khi tôi đang cố gắng ngủ.

  
            Cứ mỗi chiều lúc 3 giời rưỡi, tôi nhìn ngóng qua cửa sổ chời cho tới khi thấy Lynn đi bộ về trên mặt đường-vì ở khu phố nhỏ của chúng tôi không có lề đường. Tôi chạy ra ngoài đón chị. Bà Kanagawa nói tôi giống như con chó cưng của chị Lynn.

  
            Hầu như ngày nào ở miền Nam Georgia cũng  nóng và ẩm. Sau giờ tan học, Lynn, vài ba đứa trong chung cư, và tôi thường nằm dài ngoài trời, ngước mắt nhìn lên những đám mây. Nếu trời mát, chúng tôi sẽ chơi bóng. Buổi tối trước khi vô nhà đi ngủ, các ông bố bà mẹ thường ngồi trên thềm còn đám con nít tụi tôi thì giỡn với nhau hoặc nằm ngửa xuống để ngắm dải Ngân Hà. Ngắm bầu trời là ý kiển của Lynn. Giống như ông Kanagawa là thủ lĩnh của các ông bố, Lynn nhanh chóng trở thành thủ lĩnh của đám nhóc chúng tôi. Chị là người cực kỳ tin vô việc ngắm nhìn bầu trời. Chị nói cho bọn tôi hay rằng nếu có khi nào những sinh vật sống ngoài trái đất đến đây, chắc chắn họ sẽ nói chuyện với chúng tôi. Vì vậy chúng tôi phải luôn luôn ráng mở mắt mà nhìn.

  
            Có một vài buổi tối trước giờ đi ngủ, Lynn và tôi thực hiện một số điều ước nguyện. Đầu tiên bọn tôi ước những điều ích kỷ cho riêng mình, rồi cuối cùng thì bọn tôi lại ước những điều vị tha cho người khác. Nhưng có một đêm, chị Lynn nói, “Tối nay tụi mình chỉ ước những điều ích kỷ thôi nghe”.

            Đây có vẻ là một việc hư, cho nên tôi nói, “Được”.
 
            “Em bắt đầu đi”.
 
            “Em ước có một cái giường có vòm che và một cái hộp chì màu mười sáu cây thay vì chỉ có tám cây”.
 
            “Chị ước một ngày nào đó chị sẽ được học bổng đại học. Chị ước mình sẽ tốt nghiệp thủ khoa đại học. Chị ước mình sẽ mua được một căn nhà thật đẹp”.
 
            “Em ước nhà mình có một máy nước nóng xịn hơn để không phải bị lúc nào cũng là nước quá lạnh.”
 
            Chị không nói gì nữa. Có lẽ chị cũng đang cảm thấy mình hư như tôi. Tôi thấy rằng có lẽ bọn tôi nên có vài điều ước bớt ích kỷ.
 
            Chị nói, “Có lẽ mình nên ước một điều gì đừng ích kỷ”.
 
            “Em ước có một căn nhà cho chị và cho mẹ”.
 
            “Chị ước cho em được hạnh phúc mãi mãi”.
 
            Chỉ còn lại ba, tôi không biết ba muốn cái gì nhất. Có vẻ như điều duy nhất ba muốn là lo cho bọn tôi. Cứ mỗi lần sinh nhật ba, bọn tôi lại tặng ổng một hộp kem bôi mặt sau khi cạo râu bằng tiền của mẹ. Ba luôn luôn tỏ ra rất thích.
 
            Tôi nói, “Em ước ba không bao giờ bị rụng tóc như ông nội trước khi chết”.
 
            Việc cuối cùng trước khi đi ngủ là Lynn với tôi bàn coi phải xài tiền ra sao vào ngày hôm sau. Cứ hết một tuần, ba cho hai dứa tôi một đồng năm xu để xài. Nhưng tối hôm đó Lynn nói, “Từ rày trở đi, bọn tụi mình sẽ để dành tiền dó để giúp ba mẹ mua ngôi nhà đầu tiên cho cả gia đình. Như vậy, thay vì chỉ ngồi ước có nhà, bọn mình sẽ góp phần để mua một ngôi nhà thật sự”.
 
            Điều đó thật là khó mà đồng ý, nhưng tôi không cãi lại bởi Lynn là sếp. Thông thường, khi Lynn tan học về nhà, chúng tôi sẽ đi tới chợ, ở đó chúng tôi xem xét và cân nhắc coi nên mua sắm thứ gì một hồi lâu trước khi quyết định món hàng chúng tôi muốn: thường là đậu phụng ngào đường. Rồi chúng tôi vừa ăn vừa đi bộ dọc theo xa lộ. Thật là buồn khi nghĩ rằng tất cả những chuyện đó sẽ chấm dứt, nhưng tôi cho là để mua nhà thì cũng thì cũng đáng làm như vậy.
 
            Lynn nói, “Chúc ngủ ngon, Katie”
 
            “Chúc chị ngủ ngon”.
TTT
 
            Suốt mùa thu, bầu không khí ngột ngạt khiến chúng tôi uể oải nhưng cũng không đến nỗi quá mệt mỏi. Nếu trời nóng quá thì chúng tôi sẽ ngủ một chút trước bữa ăn tối. Rồi Lynn sẽ đọc sách cho tôi nghe. Bởi vì chị là một thiên tài, chị có thể đọc bất cứ thứ gì, ngay cả Bộ từ điển bách khoa Britannica. Hai đứa tôi có cuốn chữ “P” trong bộ “Bộ từ điển bách khoa Britannica” mà ai đó để lại trong căn hộ ở Iowa khi gia đình tôi dọn tới đó. Bọn tôi dự tính đọc hết cả cuốn sách này. Một cuốn khác mà tôi rất thích là cuốn Silas Marner. Hai đứa tôi là tay tư bản từ đầu tới đuôi nên rất thích ý tưởng của Silas về việc thủ cho mình tất cả đồng vàng ở dưới nền nhà.
 
            Bất cứ khi nào Lynn đi học về trễ, tôi lại khóc, và mỗi lần tôi khóc thì bác Katsuhisa lại méc mẹ. Mẹ nói tôi là con bé ưa khóc, nhưng Lynn nói thật ra tôi là đứa hạnh phúc bởi vì bản chất của tôi là hạnh phúc, cũng như bản chất của chị là thiên tài. Ưa làm sếp người ta cũng là bản chất của Lynn, bác Katsuhisa nói với tôi như vậy.
 
            Có vẻ như Lynn không kết được nhiều bạn ở trường. Cho nên chị dành cả môt lô lốc thời gian để ở bên tôi. Năm đầu tiên ở Georgia trôi qua như vậy đó: suốt ngày chờ đợi Lynn trở về nhà và đừa giỡn với chị cho tới khi đi ngủ. Khi tới kỳ nghĩ hè, bọn tôi chơi đùa suốt ngày suốt đêm cho tới tận giờ đi ngủ.
 
            Tới năm sáu tuổi và chuẩn bị đi học thì giọng nói của tôi đã thành giọng rặt miền Nam. Tôi không còn gọi chị là “Lynn” nữa, mà gọi là “Lynh”. Tôi gần như mà một đứa nổi tiếng trong khu phố của mình, một con bé người Nhật nói “Tụi mày” thay vì “chúng mày” và nói “Thiệt hông?” thay vì “Thật chứ?”. Đôi khi người ta cho tôi ít tiền để tôi bắt chuyện với họ. Chị Lynn rất khuyến khích vụ này, và bọn tôi phát tài khá lẹ. Bọn tôi cất tiền trong cái hốc nhỏ của một tấm đá lát dưới bồn tắm, cứ sau một tháng bọn tôi lại lấy ra đếm.
 
            Một ngày trước khi tôi nhập học, Lynn kéo tôi ngồi xuống nói chuyện. Lynn chỉ nói chuyện với tôi mỗi khi có chuyện đó rất, rất quan trọng xảy ra. Chị luôn luôn cho toi biết sự thật và không coi tôi là con nít. Chính Lynn chớ không phải ba mẹ là đường đầu tiên cho tôi biết về việc dời nhà khỏi Iowa.
 
            Hai đứa tôi ngồi xếp bằng trên sàn nhà, trong phòng bọn tôi, tay nắm tat, mắt nhắm, trong lúc Lynn cất tiếng hát, “Hai  mà một, một mà hai, hai mà một”. Đó là bài ca cho tình bằng hữu giữa hai đứa tôi.
 
            Lynn nghiêm trang nhìn tôi. “Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, tới lúc nào đó mỗi đứa chúng tôi phải đi lấy chồng, chúng ta cũng sẽ sống trong những căn nhà sát khu phố với nhau. Chúng ta sẽ ở dọc theo bờ biển California”.
 
            Chuyện này đối với tôi nghe ngon lành quá nên tôi nói, “Nếu gia đình chị ở gần bờ biển thì em cũng vậy”. Tôi chưa bao giờ thấy biến ở California, nhưng tôi tưởng tượng nó rất là đẹp. Lynn rướn người tới phía trước, tôi biết chị sắp sửa đi vào cái đề tài chính của câu chuyện.
 
            “Em có để ý thấy thỉnh thoảng người ta không chào mẹ khi mình đi mua đồ không?”
 
            “Ờ hớ”.
 
            “Rồi lại có mấy đứa nhỏ ở trường cũng không thèm chào em nữa”.
           
            “Chị muốn nói là tại tụi nó không quen em hả?”
            “Không, ý chị muốn nói là tại vì tụi nó không muốn làm quen với em”.
 
            “Tại sao tụi nó không muốn làm quen với em?” Ai lại không muốn quen tôi? Điều này đúng là khá mới mẻ đối với tôi. Ba mẹ luôn luôn cho rằng hai đứa tôi là cực kỳ ngon lành, và dĩ nhiên Lynn coi tôi là số một, cho nên tôi cũng nghĩ rằng mình khá ngon lành và thậm chí là số một.
đã trả lời 6 Tháng 4, 2011 bởi macjanh (11,500 điểm)
0 phiếu

       “Bởi vì, chỉ có mỗi ba mươi mốt người Nhật trong toàn thị trấn này, mà thị trấn này lại có hơn bốn ngàn người lận, và bốn ngàn chia cho ba mươi mốt là…. Họ đông hơn bọn mình quá trời… Em có hiểu không?”
 
            “Không”.
 
            Gương mặt Lynn hơi tối lại. Điều này rất hiếm. “Em có để ý là bạn bè của ba mẹ chỉ toàn là người Nhật thôi không?”
 
            “Chắc vậy”.
 
            “Đó là tại vì đám người kia coi mình như không. Họ khinh mình – họ coi bọn mình giống như giẻ rách – hoặc như sâu như khiến gì đó!” Lúc này chị thật sự nỗi giận.
 
            “Kiến hả?”
 
            Đột nhiên chị dang tay ra ôm siết lấy tôi. “Nếu có ai đối xử với em cái kiểu đó em cứ méc chị, chị tính nó cho!”
 
            “Được rồi”. Đôi khi Lynn nói chẳng có ý nghĩa gì rõ ràng. Đó là bởi vì tôi còn nhỏ quá và bởi vì chị là một thiên tài.
 
            Rồi chị hôn lên má tôi và nói: “Em là con nhỏ dễ thương nhất trên đời!”
 
            Ngay lúc mẹ bước vô cầm theo cây kéo để cắt mái tóc dài của tôi. Đây là nghi thức của các bà mẹ Nhật bản ở đây vẫn làm trước khi đưa con gái đi học lần đầu tiên. Mẹ cắt tóc tôi ngắn đến cằm và bắt tôi ngủ suốt đêm với một đống ống cuốn tóc. Tôi thấy chuyện này không sao bởi vì chị Lynn cũng để tóc quăn suốt năm học, nên tôi biết con gái lớn thì phải vậy. Nhưng khi tôi thức dậy và tháo mấy cái cuốn tóc ra, tôi bị sốc đến nỗi quên cả khóc hay hét lên hay nhảy dựng khắp nhà. Trông tôi giống như một cái máy hút bụi dính lông tua tủa! Sau khi cơn sốc dịu đi, tôi muốn bật khóc và hét toáng lên và dậm chân dậm cẳng. “Con không đi học đâu!” Tôi rống lên. “Con không đi!” Tôi nhìn trân trân vào trong gương, rồi nhắm mắt lại, rồi lại nhìn trân trần thêm lần nữa. Tôi dậm một chân xuống đất, rồi lại dậm chân kia. Lynn há hốc nhìn tôi. Chị có vẻ nữa mắc cười, nữa hốt hoảng.
 
            Mẹ “chỉnh” lại tóc cho tôi bằng cách dùng lược chải nó. Mẹ nói ngó tôi giống như Ava Gardner, người mà Lynn nói là một nữ diễn viên xinh đẹp nổi tiếng và có khoảng bảy chục ngàn người bạn trai. Nếu cô tả nối tiếng đến như vậy thì sao tôi lại không hề nghe nhắc? Tuy nhiên tôi vẫn thích ý tưởng như mình giống như một diễn viên điện ảnh. Tôi dịu đi một chút. Ba nói, “Con ngó giống như là…à… giống như là…à à… ngó dễ thương lắm chớ!” Lúc này là nửa đêm, bởi vì đó là lúc ba mẹ tôi đi làm. Ba mẹ đi hơi trễ một chút để có thể ở với tôi thêm vài phút vào cái ngày đầu tiên tôi tựu trường.
 
            Mẹ mặc cho tôi bộ đầm dạ hội bằng vải sa màu vàng. Tôi thích bộ đậm này. Và tôi bắt đầu thích mái tóc của mình. Nói thật tình, tôi bắt đầu nghĩ rằng mình ngó cũng ngon lành lắm! Sau khi ba mẹ đi làm, tôi chỉ ngồi im một chỗ vì sợ làm rồi tóc. Thậm chí tôi cũng không để chị Lynn thử chải tóc cho tôi nữa bởi vì nó tuyệt lắm rồi. Khi bà bác Kanagawa tới để coi lại bọn tôi có đàng hoàng không, bác cứ xuýt xoa hoài là tôi “ngộ” hết sức.
 
            Trên đường đến trưởng tôi cảm thấy mình là một bà hoàng. Thậm chí tôi vẫn rất thoải mái khi bước đi trên cái sống đất của con đường tới trường. Lynn mặc một cái áo choàng tay cánh, nhưng tóc chị cũng xoăn như tôi. Chị dừng lại khi chúng tôi đứng đối diện với ngôi trường bên kia đường.
 
            Tôi hỏi, “Trường đó hả chị?” Ngôi trường trông chẳng lớn hơn gì cái chung cư của chúng tôi.
 
            “Nó đó”, Lynn đáp.
 
            Tôi hơi thất vọng. Ngôi trường như vậy thì tại sao người ta lại làm náo lên về nó, và tại sao tôi phải diện bộ đầm đẹp nhất của mình.
 
            Khi chúng tôi bước vào trong sân trường, tôi thấy tất cả đám nữ sinh kia ăn mặc giống Lynn hơn, cũng là áo cánh tay hoặc váy suôn với áo blu trắng. Lynn dắt tôi tới dãy lớp học của tôi, rồi tôi đứng trước tấm bảng hiệu – phòng thọc 100 – một mình. Đám con gái xung quanh tôi đang chơi đùa và trò chuyện. Tóc tụi nó cũng xoăn, nhưng không đứa nào có tóc xoăn như tôi. Cuối cùng, chuông reo, và khoảng mười mấy tên tới xếp hàng đằng sau tôi.
 
            Có ai đó vỗ vào vai tôi, khi tôi quay người lại, con nhỏ đứng ngay sau lưng tôi hỏi, “Bồ người Hoa hay người Nhật?”
 
            Tôi trả lời, “Nhật”.
 
            Một con nhỏ khác nói với lên, “Tên tiếng Nhật của bạn là gì?”
 
            Tôi không rõ nó muốn nói gì, nhưng tôi vẫn đáp, “Natsuko”. Đó là tên lót  của tôi, nó có nghĩa là “mùa hè” – lúc tôi ra đời. Tên lót của chị Lynn là Akiko, nghĩa là “mùa thu” – tức cũng là lúc chị ra đời.
 
            Rồi có một đứa hỏi tôi, “Tóc của bạn bị gì vậy?”
 
            Tôi biết không phải nó chọc quê tôi, mà chỉ tò mò thôi. Tôi thấy mặt mình nóng lên. Tôi không trả lời.
 
            Rồi cô giáo đi tới dẫn chúng tôi vào lớp. Cô nhìn bộ đầm của tôi và cười nói, “Em tính đi dự tiệc à?”. Lẽ ra tôi đã bỏ về nhà ngay lúc đó rồi, nhưng không có Lynn tôi sợ mình không biết đường.
 
            Khi vào lớp, cô giáo nói ngày hôm nay muốn ngồi đâu thì ngồi. Bọn con gái  la lối, nói cười, và chạy tìm chỗ lung tung chung quang tôi. Rồi tất cả cũng ngồi xuống học. Vào giờ ra chơi, tôi đứng giữa sân trường trong bộ đầm dạ tiệc của mình. Có một lần, hai con nhỏ vào lớp tôi đi ngang qua không xa tôi lắm, tôi kêu với tụi nó, “Đi học chán quá hả?” nhưng tụi nó lơ tôi. Rồi Lynn bước ra, tới đứng với tôi. Chị nói sau khi chuông reng, chị phải ở lại lớp thêm một vài phút bởi vì cô giáo muốn biểu dương chị, vì chị là học sinh giỏi.
 
            Cuối giờ chiều hôm đó, khi tôi không trả lời được câu hỏi của cô, cô giáo nhìn tôi tỏ vẻ thất vọng và nói: “Cô nghe nói chị của em rất thông minh mà!” Tuy nhiên tôi không vì vậy mà ganh với Lynn. Tôi tự hào về chị.
 
TTT
 Ít lâu trước khi tôi nhập học, mẹ bắt đầu lên kỳ rất nhiều. Mẹ đi tiểu nhiều và nôn mửa rất nhiều, mẹ uống nước cũng rất nhiều nữa. Mẹ ăn uống cũng kì cục, chẳng hạn như bà húp hết muỗn này tới muỗng khác món nước xúp thịt. Cả nhà phải để một lô hủ đựng nước xúp thịt ở trong tủ. Chị tôi kéo tôi ngồi xuống, và sau khi để cho tâm trí hai đứa tôi hòa hợp, Lynn báo cho tôi biết là bọn tôi sắp có thêm một đứa em trai.
 
            Mẹ sinh thằng Samson Ichiro Takeshima trong thời gian tôi đang học lớp một. Tên lót của nó nghĩa là “con trai trưởng”. Khi Sam ra đời, tất cả mấy cô ý tá trong bệnh viện đua nhau nhìn nó – bởi vì họ chưa bao giờ thấy một đứa bé Nhật Bản nào trước đây. Lưng của Sam đầy những vết bớt xanh, kiểu con nít Nhật thỉnh thoảng lại bị như vậy. Chẳng ai đánh nó, tự nhiên nó bị như vậy thôi. Nghĩ mắc cười khi mà biết bao người làm lơ mẹ tôi, nhưng lại bị thu hút bới đứa trẻ Nhật Bản này. Rồi sau này khi nó lớn lên, chắc chắn họ cũng lại làm lơ nó và coi nó như một con kiến mà thôi! Tôi không thích nhìn cảnh mấy người y tá cúi xuống người ngó qua tấm kiếng, xầm xì với nhau  về Samson. Tôi rất tự hào về thằng em mình vì tôi nghĩ, nó là thằng nhỏ dễ thương nhất thế giới.
 
            Không lâu sau khi đem nó từ bệnh viện về nhà, mẹ lại đi làm ở nhà máy trở lại. Mẹ bị phân ca khuya nên không bao giờ làm xong công việc lúc nữa đêm. Ban ngày bác gái Kanagawa trông coi dùm thằng Sam trong khi Lynn và tôi đi học lớp học hè. Lynn muốn dự lớp học hè để có thể tốt nghiệp trung học sớm. Còn tôi phải học hè bởi vì ba mè bắt. Sau khi tan học, chúng tôi lại hối hả chạy về nhà để chăm sóc thằng em.
 
            Vào buổi tối, Lynn, Sam và tôi ra ngoài nằm dài trên con đường vắng và ngắm nhìn những ngôi sao trên bầu trời đêm. Sam nằm giữa, trong khi Lynn và tôi ngâm nha “Kira-kira, kira-kira”.
 
            Có một buổi tối nóng quá, ba ngủ lại đêm ở trại ấp trứng. Thỉnh thoảng ba vẫn làm vậy để tiết kiệm thời gian lái xe và ngủ được nhiều hơn. Lúc này mẹ cũng đã ngủ. Bọn tôi lẻn ra ngoài trong bộ đồ ngủ và nằm xuống giữa đường. Tôi rất thích mặc đồ ngủ ra ngoài. Ngày nào đó, khi tôi trở thành một người lười biếng, tôi sẽ mặc đồ ngủ bất cứ khi nào tôi muốn. Tôi rất thích hỏi Lynn, bởi vì chị biết trả lời rất nhiều chuyện.
 
            Tôi hỏi: “Nếu những ngôi sao trên trời làm bằng những cục nước đá rồi rớt xuống người mình thì mình sẽ cảm thấy ra sảo hả chị?”
 
            Và Lynn đã trả lời rằng mình sẽ cảm thấy thú vị lắm. Làm sao chị biết được chuyện đó? Bởi vì chị biết tất cả mọi chuyện.
 
            Tôi lại hỏi: “Vậy nếu tất cả trà ở bên Trung Quốc đột nhiên từ trên trời rớt xuống người mình thì sao hả chị?”
 
            Chị cũng trả lời rằng mình sẽ cảm thấy rất thú vị. 


  
            Sau cùng, chúng tôi thấy buồn ngủ và đi vào nhà. Giờ đây phòng ngủ của bọn tôi gồm có hai cái giường nhỏ và một cái nôi. Khi Lynn cần học bài, chị sẽ học trên cái bàn làm bếp. Có vài buổi tối tôi thích đặt thằng Sam lên giường mình để nó ngủ chung với tôi thay vì phải nằm một mình. Tôi không muốn bọn oni – bọn quỷ sứ gác cổng địa ngục – ban đêm tới bắt cóc thằng em. Tôi ôm nó vào lòng suốt đêm. Khi nó được một tuổi, tôi mới nhớ ra điều này: từ khi thằng Sam ra đời, vào một lúc nào đó, tôi đã quên béng mất con Bera-bera mà chẳng hề chú ý tới chuyện đó.

Hết chương 4

đã trả lời 6 Tháng 4, 2011 bởi macjanh (11,500 điểm)
0 phiếu

Chương 5

SAMMY LÀ THẰNG NHỎ gan lì nhất trên đời. Hầu như nó chẳng bao giờ khóc. Lynn chăm sóc tôi, còn tôi chăm sóc thằng Sammy. Và chúng tôi chăm sóc lẫn nhau. Cũng khó mà tin được hai năm tiếp theo trôi qua mà không có gì xảy ra. Thời gian đó thật tuyệt. Chúng tôi ở bên cạnh nhau trong suốt thời gian rảnh rỗi. Trong cuốn nhật ký của chị vào những năm đó, Lynn đã ghi lại những ngày thằng nhỏ Sammy học đi, học nói ra sao; những bài tập làm ở nhà của bọn tôi mỗi tối gồm có gì; giờ nào ba mẹ đi làm về tới nhà; và bất cứ chi tiết nào khác mà chị nghĩ tới. Chữ viết của Lynn đẹp nhất thế giới. Thỉnh thoảng tôi lại đứng nhìn chị viết vào cuốn nhật ký, và tôi sững sờ vì chữ viết tuyệt vời không chê vào đâu được của chị.

 

Lâu lâu bác Katsuhisa lại chở bọn tôi đi cắm trại. Lynn nói những cuộc cắm trại của bác là những chuyện vui nhất chị từng tham gia. Tôi đồng ý với chị về điều đó. Chị hỏi tôi: ”Lúc nào em cũng đồng ý với chị là bởi vì em muốn nói như vậy hay là em thật sự đồng ý?.” Tôi không thấy gì khác ở hai việc đó nên chỉ trả lời là tôi không biết.

 

Đôi khi chị Lynn tập viết những câu chuyện ngắn trong nhật ký của mình, phòng trường hợp chị trở thành một nhà văn nổi tiếng sau này.

 

 

Ngày xửa ngày xưa có một bà phù thủy vui tính đã ban một câu thần chú lên tất cả các sinh vật trên thế giới này. Tất cả những con thú đã từng biết bay bây giờ có thể đi lại trên mặt đất, và tất cả những con thú đã từng đi lại trên mặt đất giờ đây lại có thể bay. Cho nên người ta trông thấy những con ngựa chao lượn trên bầu trời và đứng rỉa long trên các mái nhà. Người ta lại thấy hàng ngàn con chim chạy nối đuôi nhau trên đường và chạy dọc trên các xa lộ. Và lũ cá thì không còn là lũ cá nữa! Chúng học cách lái xe, và loài người thì sống dưới đại dương. Câu chuyện kết thúc.

Tôi nghĩ lí do chính chị viết câu chuyện này là vì chị rất thích ý nghĩ sống bên bờ biển. Đó là một điều không bao giờ thay đổi ở Lynn: tình yêu mến đối với biển. Sống bên bờ biển California là điều chị trông mong thứ hai trong đời, sau việc thi vào Đại học. Có một căn nhà là điều thứ ba đối với chị, và là điều thứ nhất đối với mẹ bọn tôi.

 

Mỗi tuần trôi qua hầu như đều như nhau. Đi học thật chán và bài tập ở nhà cũng chán. Chơi đùa với chị và em tôi thì lại vui. Mọi ngày trôi qua như vậy. Không có gì ngạc nhiên.

 

Mọi thứ bắt đầu thay đổi vào mùa đông lúc tôi được mười tuổi rưỡi. Vào một ngày tháng Giêng trời ấm áp lạ thường, tất cả lũ trẻ trong chung cư chơi bong với nhau khi tan học. Như thường lệ, Lynn đứng ra chỉ huy. Chị nói: “Katie, em đứng đằng kia. Toshi, em đứng đằng này.” Và cứ tiếp tục như vậy. Rồi chị chọn một thằng nhỏ đứng ở giữa.

 

Nó ném một trái bóng về phía Lynn. Cú ném không có khó bắt gì lắm, bởi vì Lynn rất lẹ. Nhưng trái bóng vọt cao lên và đập trúng ngực chị. Chị loạng choạng ra sau. Tất cả bọn nhỏ đều cười, trừ tôi. Chị tôi gần như bị lé mắt, và bọn nó càng cười hơn nữa. Tôi không cười bởi vì tôi biết Lynn giỏi hơn tất cả bọn nó.

 

Tôi gọi: “Lynh”, rồi chạy về phía chị.

 

Chị lảo đảo một chút rồi nói: “Không sao.”

“Có bị gì không?”

 

“Chị không biết nữa. Chỉ thấy hơi xoay vòng vòng một chút.”

 

“Cái gì xoay vòng vòng?”

 

“Mọi thứ.”

 

Tôi theo chị vào trong nhà, chị leo thẳng lên giường và ngủ luôn bỏ qua bữa cơm tối.

 

Tối hôm đó chị không thể giúp tôi làm bài tập về nhà. Điều này làm chị rầu rĩ. Tôi bị toàn điểm C ở trường. Cho tới giờ tôi chưa bao giờ có một điểm B hay một điểm D trong bất cứ một môn học nào. Ba nói rằng điểm C là hạng “Khá”, chữ K tượng trưng cho từ “kiên định” và ba rất tự hào về tôi, chỉ cần tôi lúc nào cũng ráng học. Tôi đoán về việc xếp hạng học tập, tôi lúc nào cũng “kiên định” mãi ở thứ hạng của mình, giống như Lynn vậy, và đó là điều phải đáng tự hào mỗi khi mình suy ngẫm về nó. Chị Lynn luôn luôn được toàn điểm A. Chị rất thích học.

 

Tuy nhiên ngày hôm sau chị cũng không tới trường được. Xưa nay dù có bệnh Lynn vẫn thường năn nỉ ba mẹ cho mình đi học. Đây là lần đầu tiên tôi thấy chị sung sướng được nghỉ ở nhà. Khi tôi đi học về thì có một ông bác sĩ vừa đi khỏi. Bác gái Kanagawa đang ở đó. Bác nói bác sĩ bắt Lynn phải uổng thuốc bổ sung thêm chất sắt.

 

Vào bữa cơm tối hôm đó, ba nói ba chắc là Lynn cũng giống mẹ thôi, thỉnh thoảng lại cảm thấy mệt mỏi trong người. Thậy vậy, có một lần mẹ kể là hồi còn nhỏ, có lần mẹ mất gần một năm nằm trên giường nghỉ mệt mà không biết tại sao, cho nên tôi đoán rằng Lynn cũng đang trải qua một giai đoạn như mẹ vậy.

 

Thế nhưng một tối nọ, đang ngủ tự nhiên Lynn thức dậy và khóc. Tôi chưa từng thấy Lynn thức dậy và khóc. Tôi chưa từng thấy Lynn khóc kể từ ngày chúng tôi rời Iowa. Chị nói đã mơ thấy mình đang bơi một cách hạnh phúc ở giữa biển.

 

Lynn thổn thức khóc: “Mặt trời rọi sáng rực, tất cả mọi thứ đẹp lắm.”

 

“Vậy sao giấc mơ đó lại làm chị khóc?”

 

“Bởi vì chỉ có linh hồn của chị bơi ở giữa biển, không phải cả người chị.”

 

“Linh hồn là gì?”

 

“Đó là cái thành phần vô hình của chị.”

 

Tôi không hiểu lý lẽ của chị chút nào. Đầu tiên, tôi không hiểu cái “thành phần vô hình” trong người chị là cái gì. Thứ hai, tôi thấy giấc mơ của chị rất hạnh phúc. Nhưng tôi cũng biết rằng Lynn luôn luôn nói đúng nên tôi cũng hơi lo lắng. Đột nhiên chị nói: “Đừng lo cưng, chị không sao đâu. Cứ ngủ đi.”

 

Cho nên tôi ngủ trở lại.

 

Ngày hôm sau là thứ bảy. Chị nằm trên giường suốt ngày. Chị không muốn ai làm phiền, hay chuyện trò với chị, hay làm bất cứ cái gì.

 

Tôi hỏi: “Chị có muốn em lấy cho chị vài viên kẹo không?”

 

Chị trả lời: “Không.”

 

Tôi hỏi: “Vậy chị có muốn ăn một trái táo không?”

 

Chị lại nói: “Không.”

 

Tôi hỏi nữa: “Chị muốn có ai ở bên cạnh chứ?”

 

Chị cũng nói: “Không.”

 

Nhưng dù thỉnh thoảng lên cơn mệt, chị vẫn cố gắng giúp tôi nhiều thứ. Thật tình mà nói, nếu không có Lynn, tôi đã dám bị một vài điểm D trong lớp rồi. Tôi chẳng thấy đi học có ích lợi gì. Mình phải ngồi suốt ngày ở trên ghế và đọc một lô chữ, cộng trừ một lô số và nghe chỉ dẫn này nọ. Mình không được nhai kẹo cao su. Mình không được phép viết những câu nhắn qua nhắn lại cho nhau – tuy rằng tôi chẳng có ai để nhắn. Thế nhưng cũng vậy thôi. Và mình không được phép lên tiếng, trừ phi mình trả lời được mấy câu hỏi của thầy cô.

 

Lynn thích đọc truyện và thích Toán. Chị cũng biết trả lời các câu hỏi của thầy cô. Chị mười bốn tuổi. Chị xinh đẹp đến nỗi mấy đứa con gái khác phải chú ý tới chị, dù chỉ để ganh tỵ mà thôi. Dĩ nhiên là lúc nào Lynn cũng xinh đẹp. Da và mắt của chị sáng rỡ, tóc chị tốt và bóng mượt. Mặc dù bọn con gái khác uốn tóc, riêng chị thì bắt đầu để tóc dài đến ngang mông. Gregg, tên học trờ con trai nổi nhất trong lớp, thích chị. Sau cùng, một đứa trong đám con gái là Amber, phá rào và trở thành người bạn thân nhất của chị. Tức là, tôi vẫn là người bạn thân nhất của Lynn, nhưng Amber trở thành người bạn thân thứ nhì của Lynn là một sự kiện quan trọng khác vào mùa đông năm đó.

 

Kể chuyện này nghe cũng hơi chán một chút. Amber đi chung với bọn tôi khắp mọi nơi. Amber là một trong những đứa con gái ỏng ẹo, sơn móng tay và cả móng chân của mình. Nó nói ngày nào đó nó sẽ là một người mẫu, và nó cứ ưỡn người lên mà đi. Suốt mùa đông rồi mùa xuân, nó và chị Lynn cứ đi tới đi lui trong phòng khách với cuốn sách đặt trên đầu. Amber nói: “Đây là cách đi của người mẫu.”

 

Tôi nói: “Coi kỳ thấy mồ!” Tôi nhìn Lynn chờ chị đồng ý, nhưng chị lại cau mày với tôi.

 

Amber có mái tóc màu nâu, nó nói sẽ đi nhuộm vàng khi nó mười sáu tuổi. Mắt nó màu nâu thay vì màu xanh, đối với nó đó là một điều thất vọng khủng khiếp. Nó ưa chìa ngón tay út ra khi cầm một cái tách. Tệ hơn hết là nó làm cho Lynn trở nên kỳ cục. Chẳng hạn, Lynn đã bắt đầu bôi son môi khi không có ba mẹ ở đó.

 

Rất nhiều hôm Lynn bắt tôi ở bên chị và Amber khi cả hai bước đi trong phòng khách với những cuốn sách trên đầu, vừa kể nhau nghe những chuyện bí mật trong khi vừa chìa ngón tay út ra, hoặc cười rúc rich trước gương trong lúc tập tành trang điểm. Amber ghét đi cắm trại và vì vậy bây giờ Lynn cũng không muốn đi cắm trại. Tôi nghĩ tâm trạng của Lynn không được vui vì tôi không còn đồng ý với chị nữa về chuyện cắm trại. Tôi cảm thấy kỳ cục khi Lynn và tôi không đồng ý nhau.

đã trả lời 6 Tháng 4, 2011 bởi macjanh (11,500 điểm)
0 phiếu

Có một ngày trong khi chúng tôi đang ăn gà rán, tôi xé một miếng nạc từ cái đùi gà bằng tay không. Lúc đó ba mẹ tôi đang đi làm. Thằng Sam cũng bắt chước tôi, xé cái đùi ra làm hai.

 

Tôi nói: “Coi ai nhét đồ ăn vô miệng nhiều nhất há!”. Sam và tôi lập tức tọng đầy họng.

 

Lynn nói: “Katie, làm vậy không giống phụ nữ quý phái!”

 

Tôi không trả lời được bởi miệng còn đầy thức ăn. Sam và tôi thấy chuyện này rất vui. Khi tôi nuốt xong mọi thứ, Lynn trông có vẻ lo lắng. Chị lau thức ăn khỏi cằm tôi và nói một cách kiên quyết: “Katie, từ giờ trở đi em không được làm vậy nữa nghe!”

 

Chị bỏ đĩa của mình vào trong bồn và rời khỏi phòng. Tôi biết Lynn thật sự đang cố giúp tôi. Thông thường khi chị cố gắng giúp tôi thì tôi không hề lấy làm khó chịu, và thật tình tôi cũng muốn làm vừa lòng chị. Nhưng lần này thì tôi không chịu nói chuyện với chị nữa suốt buổi tối hôm đó. Đó là lần đầu tiên tôi lẫy chị suốt cả một buổi tối. Tôi chờ chị xin lỗi nhưng chị không xin lỗi bởi vì thậm chí chị không nhận ra là tôi đang lẫy. Ngày hôm sau, chị muốn tôi tập bước đi với chị và Amber, nhưng sau một lúc thì tôi thấy chán và nói toạc ra với chị. Điều này làm Lynn mích lòng, khiến tôi càng cảm thấy buồn bã khó chịu.

 

Một ngày cuối tuần, Gregg và một tên đẹp trai khác trong lớp của Lynn và Amber chuẩn bị đi cắm trại ở gần chỗ bác Katsuhisa thường dẫn bọn tôi đến. Lynn và Amber nài niri bác dẫn cả đám bọn tôi đi cắm trại cuối tuần đó, ông đồng ý. Amber mà đi cắm trại thì đúng là một ý nghĩ kỳ cục hết sức. Thiệt khó mà tưởng tượng nổi cảnh nó ngồi bên đống lửa trại, đội một cuốn sách trên đầu. Nó và Lynn muốn cả gia đình cùng đi cho giống thật hơn. Đó là do nó muốn tụi con trai tin rằng cả nhà bên đây chỉ tình cờ đi cắm trại vào cùng lúc và cùng địa điểm, cũng như tụi con trai tình cờ đi cắm trại đó thôi.

 

Ba mẹ tôi bắt đầu làm việc càng ngày càng nhiều. Cách đây khá lâu, thỉnh thoảng ba mẹ cũng đi cắm trại, nhưng nay thì họ chẳng còn nghĩ đến việc vui chơi nữa. Ba thì hết hơi vì làm việc tới chín mươi giờ một tuần. Mẹ thì kiệt sức vì ráng làm ngoài giờ bất cứ khi nào có việc. Cho nên cuối tuần đó ba mẹ không cùng với chúng tôi tham gia vào Cuộc Săn Trai của Lynn và Amber được.

 

Tuy nhiên bác Katsuhisa lại mang cả gia đình bác theo, luôn cả bà bác Fumi, người vốn ghét đi cắm trại. Bác gái càng ngày càng tròn quay ra, không thích ra khỏi nhà, có lẽ vì sợ bị rối mái tóc tổ ong của mình. Trong suốt thời gian lái xe, bác nhìn lên trời đầy lo lắng, mặc dù trên đó chỉ có vài đám mây trắng thôi. Chúng tôi đậu xe gần bãi cắm trại và đi bộ vào chừng một dặm. Lúc nào bác Fumi cũng có vẻ lo lắng. Bác cứ nhìn vào cánh rừng, như thể sợ sẻ có một cái cây đổ xuống trúng mình, nhưng bả không bao giờ phàn nàn – bả không có tính đó. Trong lúc đi bộ, có một lúc tôi cố nói chuyện với Lynn và Amber, nhưng cả hai đang tơ tưởng đến một bộ đầm đẹp đã thấy trong một cửa hàng nọ. Vì vậy, tôi bèn nắm tay đi song đôi cùng thằng Sam hay đẩy giúp nó đi ở những chỗ đất gồ ghề. Nó cũng cho rằng Amber là một con nhỏ ngu ngốc.

 

Khi chúng tôi tìm ra địa điểm cắm trại, hai tên anh họ tôi là David, Daniel và tôi giúp bác Katsuhisa dựng lều. Rồi bác phân công bọn tôi nhóm lửa. Ông bước vào trong lều với bác gái Fumi. David nói hai người đang cố sinh thêm một em bé nữa. Nó nói lúc nào họ cũng làm chuyện đó. Tôi không biết nó muốn nói gì. Nhưng mấy năm trước khi ba mẹ tôi cố sinh thêm thằng Sam, Lynn đã dặn tôi không bao giờ được vào phòng ngủ của ba mẹ mà không gõ cửa. Tuy nhiên chị không dặn tôi không được đứng ngoài cửa nghe ngóng, vì vậy nên tôi biết rằng muốn sinh em bé là một công việc nặng nhọc, tốn nhiều hơi sức và phải rên rỉ dữ lắm.

 

Tôi chú ý vào việc nhóm lửa. Tôi tốn vài phút để giữ cho diêm khỏi bị gió thổi tắt, và rồi vì que diêm suýt làm phỏng tay tôi, tôi quăng nó ra xa. Tôi đoán mình quăng nó rớt nhằm một cái túi ngủ, bởi vì điều kế tiếp là David hét lên: “Cháy!” David là một thằng phá như giặc, cũng cỡ tôi, ít ra thì bác Katsuhisa thường nói như vậy. David coi bộ hào hứng trước vụ cháy này. Nó phụ tôi quăng tất cả mớ nước uống cũng như tất cả chai sôđa lên cái túi ngủ đang cháy lèo xèo và bốc khói đó. Sau cùng cái túi cháy rụi nhưng ướt nhẹp. Hai đứa tôi cố giấu nó sau cái lều bởi không muốn bác Katsuhisa nhìn thấy. Rồi bọn tôi tập trung nhóm lửa. Nhưng một lúc sau, Daniel chỉ tay vào tấm lều, và tôi nhìn thấy khói cuộn lên từ phía sau. Khi chúng tôi chạy tới đó, khói phả vào mặt bọn tôi. Bọn tôi bốc đất liệng lên cái túi ngủ bị biến dạng đó. Amber và Lynn ngồi đằng sau tấm lều, chắc đang tâm sự những điều bí mật. Cả hai nhìn đám cháy này với một thái độ khinh khỉnh. Nhưng tôi cho là mình có thấy trong ánh mắt của Lynn có một chút gì đó thèm thuồng, như thể chị vẫn muốn được đốt mấy cái túi ngủ hơn là ngồi xìa ngón tay út ra và kể lể ba cái điều bí mật.

 

Sau cùng bác Katsuhisa và bà vợ cũng chui ra khỏi lều. Bác đánh hơi không khí và nhăn mặt. Khói cuộn lên trong không khí. David và tôi có tỏ vẻ ngây thơ vô tội. Bác dẫm chân lên đám đất trên túi ngủ cho đến khi khói tắt hẳn. Ông bắt đầu tỏ ra bực mình, nhưng bác gái nói: “Tụi nó là con nít thôi mà.”

 

Bác Katsuhisa phải cuốc bộ trở lại chiếc xe tải và lái xe về thị trấn để lấy nước, sôđa và một cái túi ngủ. Ông chỉ la mắng chúng tôi một chút về việc làm cháy cái túi ngủ. Khi từ thị trấn trở về, bác ngồi nhóm lại lửa, việc này làm ổng vui vẻ lên. Rồi ông tuyến bố ông sẽ đi bắn cho bọn tôi một vài con thỏ dùng ăn bữa tối bằng cung tên. David, Daniel và tôi đòi đi theo. Ông nói bọn tôi có thể đứng coi từ đằng xa nếu muốn. Ông nói mình có thể bắn một con thỏ từ khoảng cách xa ba mươi mét. Bác gái(tay dắt thằng Sam), hai tên anh họ tôi và tôi đi theo chân bác. Lynn và Amber thì theo chân bọn tôi. Cả hai nắm tay nhau đi và cứ thì thầm suốt cả buổi.

 

Chúng tôi đi vào một khoảng rừng thưa. Bác Katsuhisa bỗng đột nhiên khom xuống và rón rén bước tới. Ông giơ tay lên ra hiệu chúng tôi im lặng, và chúng tôi dừng lại. Rõ ràng ông nhìn thấy một con thỏ nhưng tôi không thấy nó ở đâu hết. Tôi la lớn, làm tất cả mọi người giật mình, kể cả chính tôi: “Coi chừng, kẻo con Bera-Bera cũng giống thỏ một nửa!”

 

Việc này phá hỏng sự tập trung của bác, ổng quay lại nhìn tôi và há miệng định nói nhưng bác Fumi đã lên tiếng trước: “Lần sau nó không la nữa đâu.” Bả kéo tôi về phía mình. Tôi hết sức bối rối vì đã la lên bất tử như vậy. Chắc Lynn và Amber sẽ nghĩ tôi chỉ là đồ con nít vì tôi đi lo cho một con thú nhồi bông. Thậm chí tôi cũng không biết con Bera-Bera hiện giờ đang ở đâu nữa.

 

Tôi có thể nhận thấy bác Katsuhisa di chuyển qua chỗ khác, ông và cây cung nhập lại thành một. Tôi cảm thấy buồn nôn. Chúng tôi bước thêm chút nữa, và lúc đó bác buông dây cung, mũi tên rít thẳng tới trước, xuyên thủng mục tiêu một cách gọn gang. Lần đầu tiên tôi thấy một con thỏ, nó nằm bất động, đầy máu. Đó là cái cuối cùng mà tôi nhớ. Điều tiếp theo tôi biết là gương mặt lờ mờ của Lynn, của bác gái, hai tên anh họ song sinh và thằng nhỏ Sam đang cúi xuống tôi khi tôi đang nằm ngửa dưới đất. Tôi ngồi dậy và thấy ông bác đang cầm ba con thỏ. Tai của chúng dài bằng tai của Bera-Bera. Cây cối bắt đầu lào xào trở lại khi tôi nhìn mấy con thỏ dính đầy máu. Có ai đó nói: “Nó tỉnh lại rồi kìa.”

Hết chương 5

đã trả lời 6 Tháng 4, 2011 bởi macjanh (11,500 điểm)

Các câu hỏi liên quan

+1 phiếu
0 câu trả lời 682 lượt xem
+1 phiếu
1 câu trả lời 450 lượt xem
đã hỏi 22 Tháng 5, 2011 trong Văn hóa, lễ hội bởi nhjp91 (1,110 điểm)
+1 phiếu
0 câu trả lời 384 lượt xem
0 phiếu
0 câu trả lời 162 lượt xem
đã hỏi 20 Tháng 5, 2011 trong Văn hóa, lễ hội bởi nhjp91 (1,110 điểm)
+2 phiếu
1 câu trả lời 229 lượt xem
...